Mẹ Việt Nam Anh hùng

Người mẹ trong làn sóng lửa

Mẹ Suốt – người phụ nữ Quảng Bình mặc áo nâu sờn, tay chèo con đò nhỏ đưa bộ đội, tải thương, vận chuyển vũ khí qua sông Nhật Lệ – đã khiến em xúc động đến nghẹn ngào. Giữa những đợt bom Mỹ “đánh ngày đánh đêm”, mẹ không chỉ sống hết mình mà còn chiến đấu bằng chính công việc bình dị của mình.

Hưng Yên16/12/2025Nguyễn Yến Nhi- 9A (Trường Tiểu học&THCS Quỳnh Bảo , xã Quỳnh An, tỉnh Hưng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀI DỰ THI: NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA


Họ và tên: Nguyễn Yến Nhi

Chi đội: 9a

Liên đội: Trường Tiểu học&THCS Quỳnh Bảo , xã Quỳnh An, tỉnh Hưng Yên

Người mẹ trong làn sóng lửa

Trong chương trình phân Lịch sử lớp 9, khi học về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, em đặc biệt ấn tượng với những hình ảnh về người dân miền Trung kiên cường trong mưa bom bão đạn. Sách ghi rằng những năm 1964–1968, đế quốc Mỹ điên cuồng ném bom, bắn phá Quảng Bình, Quảng Trị nhằm cắt đứt sự tiếp viện của miền Bắc cho chiến trường miền Nam. Đó là những vùng đất phải gánh chịu mức độ tàn phá khốc liệt nhất, nơi mỗi tấc đất đều in dấu chân của lòng dũng cảm và sự chịu đựng phi thường.

Cũng trong những này, em bắt gặp bài thơ “Mẹ Suốt” của Tố Hữu khi làm đề ôn luyện môn Ngữ văn 9, em đã hiểu rõ hơn thế nào là anh hùng trong đời thường Mẹ Suốt – người phụ nữ Quảng Bình mặc áo nâu sờn, tay chèo con đò nhỏ đưa bộ đội, tải thương, vận chuyển vũ khí qua sông Nhật Lệ – đã khiến em xúc động đến nghẹn ngào. Giữa những đợt bom Mỹ “đánh ngày đánh đêm”, mẹ không chỉ sống hết mình mà còn chiến đấu bằng chính công việc bình dị của mình.

Những câu thơ mềm mại, giàu nhạc điệu cứ ngân vang trong tâm trí em:

Tàu bay hắn bắn sớm trưa
Thì tui cứ việc nắng mưa đưa đò...

Hay những câu thơ rực sáng niềm kiêu hãnh:

Ngẩng đầu mái tóc mẹ rung
Gió lay như sóng biển tung, trắng bờ...

Chỉ vài câu thơ, nhưng em cảm nhận được vẻ đẹp của người mẹ chân chất mà phi thường: dáng mẹ hiện lên giữa ánh lửa bom, giữa tiếng máy bay gầm rú, giữa làn nước xoáy dữ dội. Không có áo giáp, không có súng trong tay, nhưng trái tim mẹ là một chiến tuyến vững vàng.

Cô giáo dạy Văn đã nói: “Mẹ Suốt là hiện thân của người phụ nữ Việt Nam – bình dị mà vĩ đại.” Còn thầy dạy Sử thì bảo: “Nhờ những con người như mẹ, đường tiếp viện vào Nam mới không bao giờ tắt.” Khi nghe những lời ấy, em như nhìn thấy hai dòng chảy – lịch sử và văn học – gặp nhau trong hình tượng một người mẹ, một người dân, một anh hùng.

Hình ảnh ấy đã làm em nghĩ đến nhiều người phụ nữ bình thường ở quê hương mình – những người vẫn âm thầm hi sinh, không cần ghi danh, chẳng đòi hỏi vinh quang. Từ câu chuyện của Mẹ Suốt, em hiểu rằng sức mạnh của dân tộc không chỉ đến từ chiến công của bộ đội trên chiến trường, mà còn từ những tấm lưng còng, những đôi bàn tay gân guốc đã chèo chống cho cả đất nước qua bão lửa.

Em biết rằng khi viết về Mẹ Suốt, Tố Hữu không chỉ ca ngợi một con người, mà còn khắc họa vẻ đẹp bất diệt của lòng yêu nước. Cũng như khi học về cuộc chiến tranh nhân dân trong phân môn Lịch sử 9, em càng thấm thía chân lý: chiến thắng của dân tộc được tạo nên bởi từng con người nhỏ bé nhưng vĩ đại.

Bài dự thi này là sự biết ơn của em đối với Mẹ Suốt và những người phụ nữ Việt Nam đã sống và hi sinh trong những năm tháng thời hoa lửa. Mai này, khi lớn lên, em muốn mình luôn giữ được trong tim hình ảnh người mẹ chèo đò giữa bom đạn ấy, để sống đẹp hơn, mạnh mẽ hơn và trách nhiệm hơn với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn