Bài viết

Người mẹ vá áo cho bộ đội

Hưng Yên26/12/2025Nguyễn Hữu Cương (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Các cháu ạ, thời chiến đâu chỉ có tiếng súng. Có những đêm dài tĩnh lặng, chỉ có tiếng kim chỉ đưa đều đặn dưới ánh đèn dầu. Mẹ không ra trận, mẹ ở lại giữ làng, giữ bếp và giữ cho tấm áo của các con luôn lành lặn trước khi ra chiến trường.

Mẹ nhớ những đoàn quân đi qua làng trong đêm. Các con trẻ lắm, bằng tuổi cháu mẹ bây giờ thôi. Áo đứa nào cũng sờn vai vì đeo ba lô nặng, đứa thì rách toạc vì gai rừng cào. Mẹ bảo: "Đưa đây mẹ vá cho, ngủ lại một giấc sáng mai hãy đi". Các con ngại, nhưng mẹ mắng: "Coi mẹ như mẹ ở quê nhà, áo rách gió lùa làm sao đánh giặc?".

Mẹ vá không chỉ bằng chỉ khâu, mà vá bằng tình thương. Mỗi mũi kim mẹ đều cầu mong cho đứa trẻ này được bình an trở về. Có những tấm áo mẹ vá xong, người mặc nó không bao giờ quay trở lại, nhưng mẹ biết, trong những giây phút cuối cùng, các con đã được ấm lòng bởi bàn tay của một người mẹ quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người mẹ vá áo cho bộ đội | Câu chuyện thời hoa lửa