NGƯỜI MẸ VÁ ÁO TRONG ĐÊM
Đêm xuống rất nhanh. Ngoài sân, gió thổi qua hàng tre phát ra những tiếng xào xạc. Trong căn nhà nhỏ, mẹ tôi ngồi bên ngọn đèn dầu, chăm chú vá áo.
Chiếc áo bạc màu ấy không chỉ của con trai mẹ. Đó là áo của bộ đội qua làng xin nhờ vá lại trước khi hành quân. Kim khâu lên xuống đều đặn, bàn tay mẹ chai sần vì ruộng đồng.
Có lúc mẹ dừng tay, lắng nghe tiếng động xa. Tôi hỏi khẽ:
– Mẹ sợ à?
Mẹ lắc đầu:
– Mẹ chỉ sợ áo chưa kịp vá xong.
Khi chiếc áo hoàn thành, mẹ gấp gọn gàng, đặt lên bàn. Sáng hôm sau, người lính nhận áo, cúi đầu cảm ơn rất lâu. Mẹ chỉ cười hiền:
– Các chú giữ nước, chúng tôi giữ hậu phương.
Đêm ấy, tôi hiểu rằng, sự hy sinh không chỉ ở nơi chiến trường.



