NGƯỜI MẸ VÀ CÁNH CỬA KHÔNG KHÓA
Nhà bà Vân ngày trước có một cánh cửa gỗ.
Sau khi người con trai lên đường, bà không bao giờ khóa cửa trước khi đi ngủ.
Hàng xóm hỏi vì sao.
Bà nói nhỡ nó về khuya thì sao.
Mọi người bảo chiến tranh đâu biết ngày nào trở về.
Bà vẫn không khóa.
Thói quen ấy kéo dài nhiều năm.
Mỗi tối, bà quét sân, đóng cửa hờ rồi ngồi chờ.
Có khi bà ngủ quên trên chiếc ghế.
Nghe tiếng động ngoài ngõ, bà lập tức tỉnh.
Nhưng người bước vào không bao giờ là con trai.
Ngày nhận tin anh hy sinh, bà vẫn không khóa cửa.
Hàng xóm thấy vậy khuyên bà nên thôi chờ.
Bà chỉ nói từ nay không chờ nó về nữa, nhưng cửa vẫn cứ để vậy.
Nhiều năm sau, bà mất.
Con cháu sửa lại ngôi nhà.
Cánh cửa cũ đã mục.
Người con gái muốn thay bằng cửa mới.
Nhưng trước khi bỏ đi, chị giữ lại một mảnh gỗ của cánh cửa.
Chị kể câu chuyện cho các con.
Đứa cháu hỏi tại sao bà ngoại lại để cửa mở lâu như thế.
Chị nói vì trong lòng bà, người con trai chưa bao giờ thực sự rời khỏi nhà.
Cánh cửa không khóa đã trở thành biểu tượng của sự chờ đợi.
Một sự chờ đợi không có ngày kết thúc.
Sau này, gia đình dựng một cánh cửa mới.
Nhưng họ giữ mảnh gỗ cũ trong hộp.
Mỗi lần có người hỏi, câu chuyện lại được kể.
Một người mẹ đã chờ con bằng cách đơn giản nhất: để cánh cửa luôn có thể mở ra.



