NGƯỜI MẸ VÀ CÂY BƯỞI
Nguyễn Thị Yến Nhi
Trước ngày lên đường, người con trồng một cây bưởi nhỏ trước sân.
Mẹ hỏi:
“Trồng làm gì?”
Anh đáp:
“Bao giờ nó ra quả, con về ăn.”
Mẹ cười:
“Thế thì mẹ phải chăm cho nó lớn.”
Cây bưởi lớn dần.
Mỗi năm, nó lại ra hoa.
Mỗi mùa quả, người mẹ đều đứng dưới gốc cây nhìn lên.
Bà luôn nghĩ:
“Không biết năm nay nó có về không?”
Nhưng anh không về.
Cây bưởi vẫn tiếp tục lớn.
Những cành cây ngày càng rộng.
Mỗi mùa xuân, hoa bưởi thơm cả khoảng sân.
Người mẹ già đi.
Nhưng bà vẫn chăm cây.
Một ngày, người cháu hỏi:
“Bà chăm cây này vì ông ấy trồng phải không?”
Bà gật đầu.
“Ừ. Cây này là của cậu cháu.”
Đứa cháu nhìn lên những chùm quả.
Nó chợt hiểu rằng một cái cây có thể mang theo ký ức của một con người.
Nhiều năm sau, người mẹ qua đời.
Cây bưởi vẫn còn.
Gia đình định chặt vì cây đã già.
Nhưng người cháu không đồng ý.
Cậu nói:
“Cứ để lại.”
Mỗi mùa bưởi chín, gia đình lại hái những quả đầu tiên đặt lên bàn thờ.
Không ai nói rằng người trồng cây sẽ trở về.
Họ biết anh đã đi rất xa.
Nhưng cây bưởi vẫn đứng trước sân.
Mỗi khi hoa nở, cả căn nhà lại có mùi hương quen thuộc.
Có lẽ đó là cách một người mẹ giữ con mình ở lại.
Không phải bằng cách níu kéo quá khứ.
Mà bằng cách chăm sóc một cái cây mà con từng tự tay trồng.



