NGƯỜI MẸ VÀ CHIẾC ÁO CỦA CON
Đằng sau mỗi người lính ra trận luôn là một gia đình. Có những người mẹ tiễn con đi và chờ đợi trong nhiều năm.
Ngày con lên đường, mẹ chỉ biết dặn một câu rất giản dị:“Giữ gìn sức khỏe. ”Người con bước đi. Mẹ đứng nhìn cho đến khi bóng con khuất khỏi con đường làng. Những năm sau đó, mỗi lần có tiếng xe chạy qua, mẹ lại ngóng. Mỗi lần có người đưa thư, mẹ lại hy vọng. Chiến tranh kết thúc. Nhiều người trở về. Nhưng cũng có những người mãi mãi không về. Và những người mẹ ấy trở thành một phần thầm lặng của lịch sử.



