Bài viết

NGƯỜI MẸ VÀ CHIẾC ÁO TRẮNG

Hưng Yên18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Thoa có một chiếc áo trắng của con trai.

Chiếc áo được may trước ngày anh lên đường.

Bà tự tay may.

Đường kim không đều.

Một bên vai hơi lệch.

Nhưng bà rất tự hào.

Con trai mặc thử rồi đứng trước gương.

Anh cười.

Bà bảo sau này về nhớ mặc.

Chiếc áo được mang đi.

Nhiều năm sau, nó trở về.

Áo không còn nguyên.

Có một vài vết rách.

Bà nhận lại.

Không giặt.

Không sửa.

Bà gấp lại.

Con gái hỏi vì sao.

Bà nói vì đó là chiếc áo cuối cùng con mặc.

Chiếc áo nằm trong tủ rất lâu.

Mùi vải dần biến mất.

Nhưng ký ức không mất.

Sau khi bà qua đời, con gái mở tủ.

Cô lấy chiếc áo ra.

Cô thấy những đường may của mẹ.

Có chỗ chỉ đã tuột.

Cô ngồi khâu lại.

Lần đầu tiên, cô hiểu mẹ đã yêu con trai bằng những việc rất nhỏ.

Một chiếc áo.

Một bữa cơm.

Một lời dặn.

Một lần đứng ở cửa chờ.

Những điều ấy không được ghi vào lịch sử.

Nhưng chúng là một phần của lịch sử.

Cô giữ chiếc áo trong khung kính.

Bên dưới là một dòng ghi chú ngắn về người đã mặc nó.

Người cháu sau này nhìn thấy.

Em hỏi ai đã may áo.

Cô nói bà ngoại.

Đứa trẻ chạm tay lên mặt kính.

Một chiếc áo trắng.

Một người mẹ.

Một người con.

Một câu chuyện đi qua nhiều thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn