NGƯỜI MẸ VÀ CHIẾC RỔ TRE
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Chiếc rổ tre trong nhà đã được dùng rất nhiều năm.
Người con trai thường xách nó ra đồng cùng mẹ.
Ngày lên đường, anh đặt chiếc rổ về góc bếp.
“Mẹ giữ nhé.”
Mẹ hỏi:
“Con về rồi lấy.”
Anh gật đầu.
Nhưng anh không về.
Chiếc rổ tiếp tục được sử dụng.
Mỗi lần nhìn thấy, người mẹ lại nhớ con.
Một hôm chiếc rổ bị hỏng.
Con cháu muốn bỏ.
Bà nói:
“Đan lại được.”
Người cháu ngồi bên cạnh sửa.
Bà chỉ cách buộc từng nan tre.
Cậu hỏi:
“Ngày trước chú có hay dùng cái này không?”
Bà đáp:
“Có. Chú cháu giỏi việc nhà lắm.”
Câu chuyện về người con được kể trong lúc sửa chiếc rổ.
Đến khi hoàn thành, chiếc rổ đã không còn giống ban đầu.
Nhưng nó vẫn được đặt ở góc bếp.
Một vật dụng đã cũ được sửa lại nhiều lần.
Giống như ký ức.
Nó có thể phai, có thể thay đổi theo thời gian, nhưng nếu con người còn muốn giữ, nó vẫn có thể tiếp tục tồn tại.


