Mẹ Việt Nam Anh hùng

Người mẹ và ký ức về người con liệt sĩ

Bà Hạnh có người con trai cả tên Nguyễn Văn Minh, sinh năm 1947, nhập ngũ năm 1965 và chiến đấu tại chiến trường miền Nam trong những năm kháng chiến ác liệt. Nhiều năm sau chiến tranh, khi bà đã biết tin con mình đã hy sinh, một người đồng đội cũ của anh Minh đã tìm đến nhà bà để kể lại trận đánh cuối cùng.

Nghệ An02/07/2026Nguyễn Hữu Huy (Xã Hải Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Người mẹ và ký ức về người con liệt sĩ

Tác giả: Nguyễn Hữu Huy- bí thư chi đoàn Hoàng Tiến

Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

Thông tin nhân vật

-Họ tên nhân vật: Lê Thị Hạnh

-Năm Sinh:1936

-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An

-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Bà Hạnh có người con trai cả tên Nguyễn Văn Minh, sinh năm 1947, nhập ngũ năm 1965 và chiến đấu tại chiến trường miền Nam trong những năm kháng chiến ác liệt. Nhiều năm sau chiến tranh, khi bà đã biết tin con mình đã hy sinh, một người đồng đội cũ của anh Minh đã tìm đến nhà bà để kể lại trận đánh cuối cùng.

Theo lời người đồng đội kể, đơn vị của anh Minh tham gia một trận chiến diễn ra vào năm 1972 tại một khu vực rừng rậm thuộc chiến trường miền Nam. Đây là thời điểm chiến sự diễn ra rất căng thẳng, địch thường xuyên tổ chức các đợt càn quét lớn nhằm truy quét lực lượng ta.

Hôm đó, đơn vị anh Minh đang làm nhiệm vụ chốt giữ một vị trí quan trọng trong rừng thì bất ngờ bị tấn công. Địch dùng hỏa lực mạnh, kết hợp pháo kích và tiến công bộ binh từ nhiều hướng, nhằm chia cắt đội hình và tiêu diệt lực lượng ta.

Trong tình huống đó, anh Nguyễn Văn Minh được giao nhiệm vụ giữ một hướng chặn quan trọng, không để đối phương tiến sâu vào khu vực trung tâm. Dù hỏa lực đối phương rất mạnh, anh cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, tận dụng từng gốc cây, mô đất để chiến đấu.

Người đồng đội kể rằng trong suốt trận đánh, anh Minh luôn là người giữ vững vị trí, liên tục động viên những người xung quanh không được lùi bước. Khi một số đồng đội bị thương, anh cùng vài người khác đã tìm cách kéo họ về phía sau để tránh hỏa lực trực tiếp, rồi quay lại tiếp tục chiến đấu.

Trận đánh kéo dài nhiều giờ liền giữa rừng rậm. Khói súng, tiếng nổ và tiếng hô chiến đấu hòa lẫn vào nhau. Đến thời điểm cuối cùng, khi lực lượng đối phương tăng cường tấn công, anh Minh vẫn giữ vững vị trí đến phút cuối cùng. Chính trong khoảnh khắc khốc liệt đó, anh đã anh dũng hy sinh khi đang cố gắng bảo vệ tuyến chốt quan trọng của đơn vị.

Nghe đến đây, bà Hạnh lặng đi rất lâu. Không có tiếng khóc lớn, chỉ có sự im lặng kéo dài và đôi mắt đỏ hoe. Người đồng đội nói rằng anh Minh ra đi trong tư thế của một người lính giữ vững trận địa, không rời vị trí cho đến giây phút cuối cùng.

Bà Hạnh sau đó chỉ khẽ nói rằng bà hiểu con mình đã sống và chiến đấu đúng như những gì bà từng dạy: sống có trách nhiệm, không lùi bước trước gian khó. Dù nỗi đau mất con là không gì bù đắp được, nhưng bà vẫn tự hào vì con đã hy sinh cho Tổ quốc.

Từ ngày ấy, mỗi khi nhắc đến con trai, bà không chỉ nhớ đến mất mát, mà còn nhớ đến câu chuyện trận đánh cuối cùng được người đồng đội kể lại. Với bà, đó là cách duy nhất để hiểu con mình đã sống và ngã xuống như thế nào giữa chiến trường khốc liệt.

Tác giả

Nguyễn Hữu Huy

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người mẹ và ký ức về người con liệt sĩ | Câu chuyện thời hoa lửa