Người mẹ vĩ đại của đất nước
Hòa bình đã đến,giữa những tiếng cười vui nhưng bên cạnh niềm vui chiến thắng là những giọt nước mắt âm thầm rơi của những người đau đớn đến tận cùng khi chứng kiến những máu mủ ruột thịt của mình nằm xuống mà không thể làm gì ngoài cầu nguyện mong chờ bình an…Và đó là những người mẹ…Những người mà âm thầm hi sinh thầm lặng
Hòa bình đã đến,giữa những tiếng cười vui nhưng bên cạnh niềm vui chiến thắng là những giọt nước mắt âm thầm rơi của những người đau đớn đến tận cùng khi chứng kiến những máu mủ ruột thịt của mình nằm xuống mà không thể làm gì ngoài cầu nguyện mong chờ bình an…Và đó là những người mẹ…Những người mà âm thầm hi sinh thầm lặng
Tôi từng nghe có câu hát như sau:” giữa tiếng cười,mình mẹ rơi nước mắt”.Câu hát đó làm tôi nhớ đến câu chuyện của bà Nguyễn Thị Thứ-người mẹ mất 9 người con.Gấp 9 lần nỗi đau của một người mẹ bình thường.Vâng,tôi vẫn nhớ hình ảnh tôi nhìn thấy ấn tượng ban đầu về người mẹ ấy là ánh mắt buồn thăm thẳm ngồi trên mâm với 9 cái bát và 9 đôi đũa cùng 1 bát hương dành cho những người con đã để lại cuộc đời nơi chiến trường…Người mẹ ấy thật đơn độc nhưng cũng thật cao cả và anh hùng khi sẵn sàng để con mình đi…Đó là một sự gan dạ lớn vô cùng…Mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày chỉ mong con mình hạnh phúc nhưng đáng buồn thay,họ phải chứng kiến cảnh người con của mình nằm xuống.
Trong một chuyến đi thực tế nọ,tôi đã nhìn thấy những cảnh tượng đau lòng,một người mẹ ôm lấy di vật của người con…Mỗi ngày dường như khóc là điều bình thường,ngày nào cũng vậy,tôi thấy người mẹ ấy luôn bị ám ảnh bởi hình ảnh người con của bà,khi mà nhận ra thực tại khốc liệt bà lại khóc,khóc trong sự tuyệt vọng và bất lực và phải nhờ cháu đưa vào.
Chứng kiến những cảnh đó,tim tôi như nhói đi một phần…Vốn dĩ tôi cho rằng việc mất đi người thân còn đau hơn cả việc biết bản thân bị bệnh nặng…Đó là một nỗi mất mát mà đến chết đi tôi cũng không dám tưởng tượng…Rồi họ đã trải qua những nỗi đau và nỗi dằn vặt đến mức nào vậy?
Đến khi kết thúc chuyến đi thực tế,lòng tôi vẫn không khỏi chua xót và cảm thấy đau đớn.Tôi mong rằng những đau đớn mà chiến tranh để lại sẽ nguôi ngoai theo thời gian và chúng ta sẽ dần bắt nhịp được với cuộc sống hiện tại.



