Người mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Nâu – Bốn lần đắp mộ con trên Đất Thép Củ Chi
Trong lòng Đất Thép Củ Chi, nơi bom Mỹ cày xới thành những miệng hố tử thần, nơi những đường hầm ngầm uốn lượn như mạch máu cách mạng, có một người mẹ đã viết nên bản anh hùng ca bằng nước mắt và máu nóng. Đó là mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Nâu (1901 – 1982), quê tại ấp An Hòa, xã Trung An, huyện Củ Chi.
Mẹ sinh ra và lớn lên giữa cảnh nước mất nhà tan, dưới ách thực dân Pháp tàn bạo. Từ những ngày ấy, mẹ đã thấm thía câu nói: “Thà mất con còn hơn mất nước”. Mẹ biến ngôi nhà lá đơn sơ thành điểm tựa cách mạng, đào những hầm bí mật dưới gốc mít, bụi tre, ngụy trang bằng cỏ dại và đàn bò. Ban ngày giả vờ cắt cỏ, dắt bò; ban đêm mở hé miệng hầm cho cán bộ, bộ đội thở, chuyển lương thực, thuốc men qua tuyến địch. Hai người con gái Võ Thị Sáng và Võ Thị Thọ cũng theo mẹ, trở thành giao liên, bí thư chi bộ, những chiến sĩ thầm lặng của hậu phương.
Mẹ sinh sáu người con (bốn trai, hai gái). Tất cả đều thoát ly gia đình, cầm súng ra trận. Nhưng nỗi đau lớn nhất của mẹ là bốn lần tự tay đắp mộ cho bốn người con trai ngay trên mảnh đất quê hương, giữa bom đạn vẫn còn rung chuyển.
Người con trai đầu lòng Võ Văn Sình (sinh 1929), mới 16 tuổi đã tham gia cách mạng, làm Xã đội trưởng xã Trung An. Năm 1966, trong một nhiệm vụ nguy hiểm, anh ngã xuống. Mẹ lặng lẽ khóc, rồi lấy đất đỏ Củ Chi đắp lên nấm mồ con.
Chưa nguôi nỗi đau, người con thứ hai Võ Văn Xí (sinh 1934) hy sinh năm 1970 khi đang công tác tại công trường chế tạo vũ khí. Nấm mồ cỏ chưa xanh, mẹ lại quỳ xuống vuốt ve phần đất vừa đắp.
Người con thứ ba Võ Văn Đốn (sinh 1937), Tiểu đội trưởng K.17 Quyết thắng, hy sinh tháng 3/1962 trong trận đánh bốt An Nhơn Tây, khi mới 25 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người. Mẹ tiễn con bằng nước mắt và lời thầm thì: “Con đi trước, mẹ theo sau”.
Người con út Võ Văn Thiện (sinh 1940), Tiểu đội trưởng trinh sát Sài Gòn – Gia Định, hy sinh tại Bến Mương, Phú Hòa Đông. Nước mắt mẹ chưa khô, tin dữ đã đến. Lần thứ tư, mẹ lại cúi xuống ôm lấy nấm mồ con, bàn tay chai sạn đầy đất đỏ.
Bốn lần đứng trước mộ con, mẹ không gục ngã. Mẹ vẫn kiên cường bám đất, bám làng, vẫn mở hầm bí mật, vẫn nuôi giấu bộ đội. Mẹ dạy con gái: “Người dơ thì tắm bằng nước, nước dơ phải rửa bằng máu!”. Tình yêu nước trong mẹ cháy bỏng hơn cả ngọn lửa bom rơi.
Năm 1994, Chủ tịch nước truy tặng mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Con gái mẹ, bà Võ Thị Sáng, vẫn gìn giữ di ảnh và câu chuyện mẹ tại ấp An Hòa đến hôm nay.


