Người mẹ vùng biên không rời đất
Tháng 2 năm 1979, chiến tranh biên giới phía Bắc bùng nổ. Tại một bản nhỏ ở Lạng Sơn, bà Hoàng Thị Lý, hơn 50 tuổi, được vận động sơ tán.
Cán bộ đến nói:
“Bà đi tạm vào trong, khi nào yên sẽ về.”
Bà lắc đầu:
“Đây là đất của tôi, tôi đi thì ai giữ?”
Trong những ngày ác liệt, pháo rơi gần bản, nhà cửa bị hư hại. Người dân phần lớn đã đi, chỉ còn vài người ở lại.
Bà đào hầm sau nhà, ban ngày chui xuống tránh pháo, ban đêm lên chăm sóc ruộng vườn, nuôi gà, giữ nhà.
Có lần, bộ đội hành quân qua, bà nấu cơm cho ăn, đưa thêm ít rau. Bà nói:
“Các chú giữ đất, tôi cũng phải giữ nhà.”
Chiến tranh qua đi, bà vẫn ở đó. Ngôi nhà được dựng lại, mảnh vườn lại xanh.
Câu chuyện của bà không có súng đạn, nhưng lại là một cách giữ đất rất riêng:
ở lại, không rời đi, dù chiến tranh có đến.



