Người mông kiên cường
Trong những năm tháng kháng chiến gian khó, tại thôn Giàng Pằng, xã Sơn Lương có ông Giàng A Rình, người Mông, được bà con trong bản quý trọng bởi sự gan dạ và tinh thần sẵn sàng giúp đỡ bộ đội. Khi ấy vùng núi Giàng Pằng còn hoang vu, đường đi chỉ là những lối mòn men theo sườn núi và rừng già.
Bà Cứ Thị Xay kể rằng vào một đêm mùa đông, một đoàn bộ đội hành quân qua bản thì gặp rét đậm và thiếu lương thực. Biết tin, ông Giàng A Rình đã đi từng nhà vận động bà con góp ngô, khoai và củi sưởi để giúp bộ đội nghỉ chân.
Đêm ấy trời lạnh cắt da, sương phủ trắng cả sườn núi. Ông Rình còn dẫn bộ đội xuống khe lấy nước rồi thức gần như trắng đêm để canh lửa giữ ấm cho mọi người. Trước lúc đoàn tiếp tục lên đường, ông âm thầm mang theo chiếc gùi đựng đầy ngô rang đưa cho các chiến sĩ làm lương khô dọc đường.
Nhắc lại những năm tháng ấy, bà Cứ Thị Xay xúc động nói:
“Ông Rình hiền lành nhưng thương bộ đội lắm. Thời đó bà con mình thiếu ăn, nhưng có gì cũng sẻ chia cho cách mạng.”
Đến nay, câu chuyện về ông Giàng A Rình vẫn được người dân Giàng Pằng truyền lại như một ký ức đẹp của thời hoa lửa — nơi tình người giữa núi rừng Sơn Lương luôn sáng lên trong gian khó.



