Người nấu bếp trong hang đá
Trong những năm tháng bảo vệ biên giới phía Bắc, tôi là cấp dưỡng cho một đơn vị pháo binh đóng quân sâu trong lòng một hang đá tự nhiên ở vùng núi cao. Bếp hoàng cầm của tôi được đặt ở một ngách nhỏ của hang, với hệ thống ống dẫn khói luồn lách qua các khe đá để tản khói vào trong rừng rậm. Nấu cơm cho hàng trăm chiến sĩ trong điều kiện thiếu nước và ánh sáng là một thử thách vô cùng lớn đối với những người phụ nữ như tôi. Tôi phải dậy từ ba giờ sáng để gánh nước từ khe suối dưới lũng sâu lên, rồi cặm cụi nhóm lửa sao cho cơm chín đều mà không có một sợi khói nào lộ ra. Thực phẩm chủ yếu là muối vừng, rau rừng hái vội và đôi khi là ít thịt hộp do cấp trên chi viện từ tuyến sau gửi lên. Những lúc pháo địch ném từ bên kia biên giới sang rầm rập trên đỉnh đầu, tôi vẫn phải giữ cho nồi cơm không bị đổ, đảm bảo bữa ăn nóng cho chiến sĩ. Có những ngày sương muối phủ trắng rừng, đôi tay tôi nứt nẻ vì nước lạnh, nhưng chỉ cần thấy các chú bộ đội ăn ngon lành là tôi quên hết mệt mỏi. Hang đá lạnh lẽo nhưng luôn ấm áp tình người nhờ những câu chuyện tào lao và tiếng cười sau mỗi bữa ăn của các anh lính trẻ. Tôi luôn tâm niệm rằng "thực túc binh cường", mình phải chăm chút cho các chú thật tốt thì mới có sức mà giữ vững biên cương Tổ quốc.



