NGƯỜI NGHE TIẾNG GỌI KHÔNG AI KHÁC NGHE THẤY
Sau chiến tranh, ông thường giật mình giữa đêm.
Không phải vì ác mộng.
Mà vì… ông nghe thấy tiếng gọi.
Rất rõ.
“Anh ơi…”
“Đừng bỏ em…”
Ban đầu, ông nghĩ đó là ký ức.
Nhưng tiếng gọi đó…
luôn đến vào cùng một giờ.
3 giờ sáng.
Mỗi đêm.
Một lần, ông thử trả lời:
– “Tôi đây…”
Tiếng gọi im bặt.
Từ hôm đó…
nó không quay lại nữa.
Ông sống tiếp.
Yên ổn.
Nhưng đôi khi…
ông ước…
mình đã không trả lời.
Vì ông không biết:
đó là ký ức…
hay là người nào đó…
đã đợi ông suốt mấy chục năm.



