Người nghe tiếng mưa Chiến tranh phá hoại miền Bắc
Bà Ngô Thị Liên có một thói quen lạ: mỗi khi trời mưa to, bà lại ngồi yên, lắng nghe rất lâu.
“Tiếng mưa giống tiếng ngày xưa,” bà nói.
Khi còn trẻ, bà sống trong thời kỳ máy bay ném bom miền Bắc. Những ngày mưa lớn thường đi kèm với nỗi lo – vì âm thanh bị che lấp, khó phân biệt đâu là mưa, đâu là tiếng động khác.
“Có lần, chúng tôi tưởng là mưa,” bà kể. “Nhưng rồi mới biết là bom.”
Ký ức đó theo bà suốt nhiều năm.
Sau chiến tranh, cuộc sống trở lại bình thường. Nhưng mỗi khi mưa lớn, bà lại thấy tim mình chậm lại, tai lắng nghe kỹ hơn.
“Không còn bom nữa,” bà nói. “Nhưng cơ thể vẫn nhớ.”
Gia đình bà ban đầu không hiểu. Họ nghĩ bà chỉ đang hoài niệm. Nhưng với bà, đó không phải là nhớ – mà là phản xạ.
Có lần, cháu bà hỏi: “Bà đang nghe gì vậy?”
Bà trả lời: “Nghe xem có gì khác không.”
Đứa trẻ không hiểu.
Bà cười nhẹ: “Không sao, không cần hiểu.”
Nhiều năm trôi qua, tiếng mưa vẫn vậy. Nhưng với bà, nó không bao giờ chỉ là mưa.
“Có những âm thanh không bao giờ trở lại như cũ,” bà nói.



