NGƯỜI NƠI MẢNH ĐẤT THƠ MỘNG
An Giang – dải đất địa linh nhân kiệt, nơi được thiên nhiên ưu ái, hiền hòa bồi đắp phù sa cho những vườn cây ăn trái sum suê, cũng chính là nơi hun đúc nên những tâm hồn thép, những người con trung hiếu với non sông. Trong dòng chảy lịch sử đầy biến động, thăng trầm và oanh liệt của dân tộc, có một cái tên đã trở thành biểu tượng vĩnh cửu của lòng trung kiên, bất khuất trên vùng đất Cù lao Giêng: Mẹ Việt Nam Anh hùng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Huỳnh Thị Hưởng. Mẹ là nhân chứng sống đ
An Giang – dải đất địa linh nhân kiệt, nơi được thiên nhiên ưu ái, hiền hòa bồi
đắp phù sa cho những vườn cây ăn trái sum suê, cũng chính là nơi hun đúc nên những
tâm hồn thép, những người con trung hiếu với non sông. Trong dòng chảy lịch sử đầy
biến động, thăng trầm và oanh liệt của dân tộc, có một cái tên đã trở thành biểu tượng
vĩnh cửu của lòng trung kiên, bất khuất trên vùng đất Cù lao Giêng: Mẹ Việt Nam Anh
hùng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Huỳnh Thị Hưởng. Mẹ là nhân chứng
sống động của một thời đại “hoa lửa” đầy bão táp mà, là nhân tố trực tiếp viết nên những
trang sử chói lọi của cách mạng An Giang. Từ những ngày tiền khởi nghĩa 1945 gian
khổ cho đến lúc ngã xuống, cuộc đời mẹ là một bản hùng ca bất diệt về lòng yêu nước,
góp phần dệt nên bài ca khải hoàn tự do của dân tộc.
Mẹ Huỳnh Thị Hưởng sinh năm 1922 tại xã Hội An, huyện Chợ Mới, tỉnh An
Giang – một vùng đất giàu truyền thống yêu nước, nơi từng chứng kiến sự hình thành
của những chi bộ Đảng đầu tiên tại miền Tây Nam Bộ. Lớn lên giữa bầu không khí sục
sôi của các phong trào đấu tranh, nơi tinh thần cách mạng cuộn chảy mạnh mẽ như dòng
nước sông Hậu mùa nước nổi, Mẹ sớm được giác ngộ lý tưởng cách mạng qua những
lời kể của cha anh và những tấm gương hy sinh oanh liệt tại di tích Cột dây thép lịch sử.
Vào những năm 1944, khi khí thế cách mạng lan tỏa khắp các xóm ấp, len lỏi vào
từng vườn cây bãi mía để chuẩn bị cho cuộc Tổng khởi nghĩa, mẹ đã chính thức dấn
thân vào con đường hoạt động chuyên nghiệp trong tổ chức Phụ nữ Cứu quốc xã Hội
An. Với sự thông minh, nhanh nhẹn và lòng dũng cảm thiên bẩm, Mẹ hóa thân thành
người con gái miệt vườn tảo tần, đảm nhận vai trò mắt xích quan trọng trong mạng lưới
thông tin liên lạc của Đảng. Trong vỏ bọc một người buôn bán nhỏ ngược xuôi trên
những chuyến ghe, hay người nông dân đi chợ sớm, mẹ đã khéo léo vận chuyển tài liệu
mật, truyền đạt mệnh lệnh của cấp trên và trực tiếp nuôi giấu cán bộ ngay trong lòng
địch. Những căn hầm bí mật dưới mái nhà tranh hay sau rặng tre của mẹ đã trở thành
pháo đài an toàn cho nhiều chiến sĩ cách mạng, giúp họ vượt qua những đợt càn quét gắt
gao của thực dân Pháp.
Đỉnh cao của lòng nhiệt huyết ấy chính là những ngày thu lịch sử năm 1945. Khi
lệnh Tổng khởi nghĩa ban ra, mẹ là một trong những gương mặt tiêu biểu dẫn đầu đoàn
phụ nữ xã Hội An, hòa cùng dòng người rầm rập kéo về quận lỵ Chợ Mới. Với gậy gộc,
giáo mác thô sơ nhưng ý chí thì sắt đá, mẹ cùng đồng bào đã hô vang các khẩu hiệu đòi
độc lập, tước vũ khí quân địch, cướp chính quyền. Sự dũng cảm của mẹ đã góp phần
quan trọng đưa ngọn cờ đỏ sao vàng tung bay trên mảnh đất An Giang vào ngày
28/8/1945, đánh dấu bước ngoặt đổi đời của người dân vùng cù lao.
Niềm vui độc lập chưa được bao lâu, bóng tối chiến tranh lại một lần nữa bao
trùm khi thực dân Pháp quay lại xâm lược, đẩy nhân dân ta vào cuộc kháng chiến trường
kỳ. Trong giai đoạn đen tối của chiến dịch “Tố cộng, diệt cộng” sau năm 1954, kẻ thù
tìm mọi cách trả thù những người kháng chiến cũ. Thế nhưng, mẹ Huỳnh Thị Hưởng
vẫn kiên trì bám trụ địa bàn Hội An, âm thầm gây dựng lại hệ thống cơ sở cách mạng đã
bị đánh phá, làm chỗ dựa vững chắc cho phong trào đấu tranh tại địa phương
Ngày 14/1/1955, giữa lúc phong trào đang gặp nhiều khó khăn, mẹ bị địch bắt tại
quê nhà xã Hội An. Biết mẹ là cán bộ nòng cốt nắm giữ nhiều bí mật quan trọng, chúng
đã dùng những thủ đoạn tra tấn tàn khốc nhất mà con người có thể tưởng tượng ra. Từ
đòn roi, điện giật cho đến những đòn tra tấn tinh thần cực kỳ hiểm độc, kẻ thù hòng lung
lạc ý chí của người phụ nữ mang trái tim nhân hậu nhưng mang ý chí thép.
Lịch sử Đảng bộ tỉnh An Giang vẫn còn lưu giữ những trang viết đầy bi tráng về
những giờ phút đối mặt với quân thù của mẹ. Giữa những cơn đau xé tâm can, trước
họng súng và lưỡi lê sắc lạnh, mẹ vẫn giữ vững khí tiết của người cộng sản như cây
tùng, cây bách giữa bão giông. Mẹ chỉ một mực khẳng định bằng chất giọng hào sảng,
đặc trưng của người con gái Nam Bộ: “Tôi làm cách mạng, tôi không biết ai hết!”.
Sự im lặng kiên cường của mẹ chính là vũ khí sắc bén nhất, bảo vệ an toàn tuyệt
đối cho tổ chức Đảng và các đồng chí đang hoạt động bí mật. Khi mọi thủ đoạn khuất
phục đều thất bại trước bản lĩnh của người phụ nữ Việt Nam, kẻ thù đã hèn hạ hành
quyết mẹ vào đêm 25/1/1955. Trước lúc ngã xuống, tiếng hô vang các khẩu hiệu cách
mạng của mẹ vẫn vang vọng khắp không gian, giữ trọn lời thề trung thành với Tổ quốc
đến hơi thở cuối cùng.
Sự hy sinh anh dũng của mẹ Huỳnh Thị Hưởng không chỉ là một mất mát to lớn
mà còn trở thành niềm tự hào, là ngọn đuốc rực sáng soi đường cho phong trào đấu tranh
của quân và dân An Giang suốt những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước sau này.
Hình ảnh người phụ nữ Hội An kiên cường đã tiếp thêm sức mạnh cho hàng ngàn người
con An Giang tiếp bước lên đường tòng quân.
Để tri ân những đóng góp và sự hy sinh vô giá ấy, mẹ đã được Đảng và Nhà nước
truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và danh hiệu Bà mẹ
Việt Nam Anh hùng. Mẹ chính là biểu tượng sống động nhất cho tám chữ vàng “Anh
hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang” mà Bác Hồ đã dành tặng cho phụ nữ Việt Nam.
Ngày nay, tinh thần của mẹ không chỉ nằm trong sử sách mà còn hiện hữu trong
đời sống thường nhật của người dân Chợ Mới. Tên mẹ được đặt cho các trường học, con
đường lớn và các quỹ khuyến học địa phương. Tượng đài Anh hùng Huỳnh Thị Hưởng
đứng uy nghiêm giữa vùng đất Hội An không chỉ là công trình kiến trúc mà còn là điểm
tựa tinh thần, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của độc lập, tự do được đánh đổi
bằng máu xương của bao lớp cha ông đi trước.
Câu chuyện về cuộc đời và sự nghiệp của mẹ Huỳnh Thị Hưởng là một bản hùng
ca bất tử. Mẹ không chỉ là một nhân vật lịch sử đơn thuần, mà là hiện thân của hàng
triệu người phụ nữ Việt Nam đã đi qua “Thời hoa lửa” với trái tim rực cháy niềm tin.
Những nhân chứng lịch sử như mẹ chính là phần hồn cốt của non sông, là bài học vô giá
về đức hy sinh, lòng trung thành và ý chí quật cường, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải
sống, lao động và cống hiến sao cho xứng đáng với những gì cha ông đã dày công vun
đắp.



