Anh hùng Lao động

Người nông dân chế máy – từ bùn đất đến sáng tạo

Nguyễn Văn Cường chưa từng học qua trường lớp cơ khí. Nhưng ông có một “trường học” khác: ruộng đồng. Những ngày cấy lúa, ông nhìn cảnh người dân cúi lưng hàng giờ, tay cắm từng cây mạ xuống bùn. Lưng đau, chân mỏi, năng suất thấp.

30/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông tự hỏi: Tại sao không có máy làm việc này?

Ý nghĩ ấy ám ảnh ông. Ông bắt đầu mày mò. Từ những mảnh sắt vụn, động cơ cũ, ông lắp ráp thử nghiệm.

Lần đầu, chiếc máy không chạy. Lần thứ hai, nó chạy nhưng cấy lệch hàng. Lần thứ ba, nó hỏng giữa ruộng.

Người ta cười:
“Làm nông thì cứ làm nông, bày đặt sáng chế!”

Nhưng ông không dừng lại.

Ban ngày làm ruộng, ban đêm ông ngồi bên chiếc máy, tháo ra, lắp lại. Tay đầy dầu mỡ, mắt thâm quầng.

Nhưng ông không dừng lại.

Ban ngày làm ruộng, ban đêm ông ngồi bên chiếc máy, tháo ra, lắp lại. Tay đầy dầu mỡ, mắt thâm quầng.

Sau hàng chục lần thất bại, cuối cùng chiếc máy hoạt động ổn định. Nó cấy đều, nhanh, tiết kiệm sức lao động.

Ngày ông mang máy ra ruộng, mọi người đứng xem. Khi máy chạy, từng hàng lúa thẳng tắp hiện ra, ai cũng ngỡ ngàng.

Một người nông dân bước lại, nói nhỏ:

“Nếu có cái này sớm hơn… đỡ khổ biết bao.”

Ông chỉ cười.

Từ bùn đất, ông đã tạo ra một điều mới.

Không cần bằng cấp, không cần phòng thí nghiệm — chỉ cần một ý chí không chịu khuất phục.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn