Bài viết

NGƯỜI NÔNG DÂN GIỮ RUỘNG LÀM CĂN CỨ

Tây Ninh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng đồng ruộng rộng lớn thuộc Long An, có một người nông dân tên ông Tư Ruộng – người đã biến chính thửa ruộng của mình thành nơi hỗ trợ cách mạng.

Ruộng của ông nằm ở vị trí khá đặc biệt: gần tuyến đường mà địch thường xuyên đi qua, nhưng cũng là nơi thuận lợi để quan sát và che giấu hoạt động.

Ban ngày, ông vẫn cày cấy, gieo mạ như bao người khác. Hình ảnh một người nông dân cần cù khiến không ai nghi ngờ.

Nhưng thực chất, ông luôn theo dõi mọi động tĩnh của địch.

Ông để ý từng dấu chân trên bờ ruộng, từng hướng di chuyển của lính, rồi bí mật báo tin cho du kích khi có cơ hội.

Không chỉ vậy, ông còn tận dụng những bờ ruộng cao, những ụ đất để làm nơi ẩn nấp tạm thời cho cán bộ khi cần.

Một lần, một tổ du kích đang di chuyển thì bị địch phát hiện và truy đuổi.

Không còn đường thoát, họ chạy về phía cánh đồng của ông Tư.

Hiểu tình hình, ông nhanh chóng ra hiệu cho họ lội xuống ruộng, ẩn mình giữa những luống lúa còn thấp.

Ông tiếp tục cày ruộng như không có chuyện gì xảy ra.

Khi lính địch chạy đến, thấy ông đang làm việc, chúng hỏi:
“Có thấy ai chạy qua đây không?”

Ông vừa lau mồ hôi, vừa trả lời:
“Tui lo cày từ sáng tới giờ, có thấy ai đâu.”

Trong lúc đó, những người du kích vẫn im lặng ẩn mình dưới ruộng nước.

Không phát hiện được gì, toán lính bỏ đi.

Đợi khi an toàn, ông mới ra hiệu cho họ rời đi.

Một người trong tổ xúc động nói:
“Nếu không có bác, tụi tôi khó thoát.”

Ông chỉ cười:
“Ruộng này không chỉ trồng lúa, mà còn che người.”

Trong suốt thời gian chiến tranh, ông Tư Ruộng đã nhiều lần giúp đỡ lực lượng cách mạng bằng những cách giản dị như vậy.

Sau ngày hòa bình, ông vẫn tiếp tục gắn bó với ruộng đồng. Nhưng với người dân Long An, thửa ruộng của ông không chỉ là nơi làm ra hạt lúa, mà còn là nơi từng che chở cho những người chiến đấu vì đất nước.

Câu chuyện của ông Tư cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, ngay cả những cánh đồng bình dị cũng có thể trở thành “căn cứ sống” của cách mạng.

Và từ những thửa ruộng ngập nước ấy, “hoa lửa” vẫn âm thầm cháy lên – bền bỉ, kiên cường và đầy sức mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn