Người nữ anh hùng của quê hương Nghệ An – Võ Thị Sáu của miền Tây Nghệ An không có, nhưng có Võ Thị Tần ở Truông Bồn
Khi nhắc đến những nữ thanh niên xung phong anh dũng của Nghệ An, tôi luôn nhớ đến Liệt sĩ Võ Thị Tần.
Chị sinh năm 1944, quê tại huyện Đô Lương, Nghệ An. Là Tiểu đội trưởng Thanh niên xung phong, chị luôn là người đi đầu trong mọi nhiệm vụ.
Có lần, đồng đội khuyên chị nghỉ ngơi vì sức khỏe không tốt nhưng chị chỉ cười: "Xe chưa qua thì mình chưa thể nghỉ."
Một câu nói giản dị nhưng chứa đựng cả tinh thần trách nhiệm.
Những ngày cuối tháng 10 năm 1968, bom Mỹ đánh phá liên tục vào Truông Bồn.
Đêm nào chị và đồng đội cũng san lấp hố bom, kéo đá, sửa đường.
Rạng sáng 31/10/1968, khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng, máy bay Mỹ bất ngờ trút bom.
Chị cùng đồng đội mãi mãi nằm lại nơi ấy.
Sự hy sinh của chị trở thành biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam.
Đọc những dòng thư chị từng gửi gia đình, tôi càng hiểu rằng phía sau người chiến sĩ là một người con hiếu thảo, một cô gái giàu ước mơ.
Chiến tranh đã cướp đi tuổi thanh xuân của chị nhưng không thể xóa nhòa tên tuổi chị trong lòng nhân dân.
Ngày nay, mỗi lần đi qua Truông Bồn, tôi đều cúi đầu tưởng niệm.
Bởi tôi hiểu rằng, nếu không có những người như Võ Thị Tần thì sẽ không có những mùa hè yên bình hôm nay.



