Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI NỮ BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM

Ngày ấy, đất nước đang trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Ở nhiều nơi, tiếng bom đạn vang lên từng ngày. Giữa hoàn cảnh ấy, có một người con gái Hà Nội đã lựa chọn con đường đi về phía chiến trường, mang theo chiếc áo blouse trắng và một trái tim đầy yêu thương. Chị là Đặng Thùy Trâm – một nữ bác sĩ trẻ sau này trở thành biểu tượng đẹp của thế hệ thanh niên Việt Nam thời chiến. Đặng Thùy Trâm sinh năm 1943 tại Hà Nội, trong một gia đình trí thức. Năm 1966, chị tốt nghiệp hạng ưu Trường Đại học Y khoa Hà Nội. Trước mắt chị khi ấy là một cuộc sống của một bác sĩ trẻ với nhiều ước mơ. Nhưng đất nước đang cần những người trẻ tuổi lên đường. Với tình yêu quê hương và trách nhiệm của người thầy thuốc, chị tình nguyện vượt Trường Sơn vào chiến trường Quảng Ngãi. Từ năm 1967, chị công tác tại Bệnh xá Đức Phổ, làm nhiệm vụ chăm sóc, cứu chữa thương binh và nhân dân.

Quảng Ngãi22/08/2026Đoàn xã Hải Ninh (Hải Ninh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI NỮ BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM

Chiếc áo blouse giữa chiến trường

Ở nơi chiến trường Đức Phổ, công việc của người bác sĩ trẻ vô cùng gian khổ.

Mỗi ngày, chị phải đối mặt với những ca bệnh, những người bị thương và những hoàn cảnh đau thương do chiến tranh gây ra.

Nhưng trước mặt người bệnh, chị không nghĩ đến sự nguy hiểm của bản thân.

Chị chỉ nghĩ làm sao để cứu được người đang cần mình.

Những người đồng đội, thương binh và nhân dân nơi đây đã nhìn thấy ở nữ bác sĩ trẻ ấy một con người giàu tình thương, tận tụy và kiên cường.

Suốt những năm tháng ở chiến trường, Đặng Thùy Trâm cùng các đồng nghiệp đã cứu chữa cho hàng nghìn thương binh và người dân Đức Phổ.

Bên cạnh công việc của một người thầy thuốc, chị còn viết nhật ký.

Những trang viết ấy ghi lại cuộc sống nơi chiến trường, những nỗi nhớ gia đình, tình cảm dành cho đồng đội, những lúc buồn vui và cả những suy nghĩ của một cô gái trẻ trước những thử thách của cuộc đời.

Qua những trang nhật ký, người đọc hôm nay có thể nhìn thấy một Đặng Thùy Trâm rất đời thường: một người con nhớ mẹ, một người chị thương gia đình, một người bác sĩ thương bệnh nhân và một người thanh niên luôn trăn trở về lý tưởng sống.

Những trang nhật ký có “lửa”

Hai cuốn nhật ký của chị được viết trong những năm tháng chiến tranh.

Sau khi chị hy sinh, những cuốn nhật ký ấy rơi vào tay lính Mỹ. Nhiều năm sau, chúng trải qua một hành trình đặc biệt và cuối cùng trở về với gia đình chị.

Báo Thanh Niên là một trong những tờ báo đầu tiên giới thiệu câu chuyện về những cuốn nhật ký này đến bạn đọc.

Đặc biệt, trong câu chuyện về những cuốn nhật ký, có một chi tiết khiến nhiều người xúc động.

Khi một người lính Mỹ định đốt cuốn nhật ký, thượng sĩ Nguyễn Trung Hiếu, một người thông dịch viên, đã ngăn lại và cho rằng trong cuốn nhật ký ấy đã có “nhiều lửa” rồi, không cần dùng lửa để đốt nữa.

“Ngọn lửa” ấy chính là tình yêu quê hương, tình thương con người và niềm tin mà người nữ bác sĩ trẻ đã gửi vào từng trang viết.

Buổi chiều cuối cùng

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường công tác tại chiến trường Đức Phổ, Đặng Thùy Trâm đã hy sinh.

Chị ra đi khi mới 27 tuổi.

Một người con gái trẻ, một bác sĩ trẻ, một người đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân cho đồng đội và nhân dân.

Chị không còn trở về Hà Nội.

Nhưng những điều chị để lại thì vẫn còn.

Đó là những người bệnh từng được chị cứu chữa, những đồng đội từng được chị yêu thương và những trang nhật ký chứa đựng tâm hồn của một thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Ngọn lửa tuổi hai mươi

Nhiều năm sau ngày Đặng Thùy Trâm hy sinh, những trang nhật ký của chị được trao lại cho gia đình.

Năm 2005, câu chuyện về cuốn nhật ký được công chúng biết đến rộng rãi. Báo Thanh Niên ghi nhận những trang nhật ký ấy đã làm sống lại hình ảnh một nữ bác sĩ thông minh, nhân hậu, dịu dàng với thương binh nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ trước những thử thách của chiến tranh.

Cuốn nhật ký sau đó trở thành một hiện tượng xuất bản và câu chuyện về Đặng Thùy Trâm truyền cảm hứng mạnh mẽ đến nhiều thế hệ.

Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa. Những em nhỏ được lớn lên trong hòa bình, được đến trường, được vui chơi và có những ước mơ đẹp cho tương lai.

Nhìn lại cuộc đời Đặng Thùy Trâm, chúng ta càng trân trọng cuộc sống bình yên hôm nay.

Câu chuyện về chị không chỉ là câu chuyện của chiến tranh.

Đó còn là câu chuyện về một người trẻ biết sống có lý tưởng, biết yêu thương, biết cống hiến và biết đặt trách nhiệm với cộng đồng lên trên những khó khăn của bản thân.

Ngọn lửa tuổi hai mươi của Đặng Thùy Trâm đã được thắp lên từ những năm tháng hoa lửa.

Và qua thời gian, ngọn lửa ấy vẫn còn sáng trong lòng những người đọc câu chuyện về chị – một nữ bác sĩ, một người con, một người đồng đội và một người anh hùng của tuổi trẻ Việt Nam.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn