Người Nữ Đặc Công Đất Bình Định
Có những cuộc đời mà ngay từ thuở thanh xuân đã tự chọn cho mình một lối đi đầy gian khổ nhưng vô cùng vinh quang. Họ là minh chứng cho một thế hệ sẵn sàng gác lại những ước mơ cá nhân, biến tình yêu gia đình thành tình yêu Tổ quốc, biến nỗi đau thương thành sức mạnh kiên cường. Trong số những người con ưu tú ấy của mảnh đất Bình Định giàu truyền thống cách mạng, hình ảnh nữ Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Thị Phúc hiện lên như một đóa hoa kiên cường nở giữa mưa bom bão đạn, một biểu tượng sáng ngời cho tinh thần “Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang” của người phụ nữ Việt Nam.
Sinh ra tại mảnh đất xã Mỹ Lợi, huyện Phù Mỹ, nơi từng chịu nhiều đau thương, mất mát trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Tuổi thơ của Nguyễn Thị Phúc sớm phải chịu cảnh thiệt thòi khi mồ côi mẹ từ năm lên mười. Lớn lên dưới bóng mát của người cha và những người đồng đội cách mạng của ông, lý tưởng và tình yêu quê hương đã thấm sâu vào máu thịt cô bé Phúc từ lúc nào không hay. Để rồi, khi bước vào tuổi mười lăm, lứa tuổi đẹp nhất của đời người con gái với bao mộng mơ, cô đã chứng kiến những cảnh tượng tàn bạo, nhẫn tâm do kẻ thù gieo rắc ngay trên mảnh đất quê hương mình. Nỗi căm thù giặc và lòng khao khát tự do đã thôi thúc người con gái nhỏ nhắn ấy quyết định thoát ly gia đình, bước vào hàng ngũ của Đội 2, Huyện đội Phù Mỹ vào tháng 5 năm 1968.
Những ngày đầu rời xa gia đình, đối mặt với sự khốc liệt của chiến trường khi tuổi đời còn quá nhỏ, nỗi nhớ nhà, nhớ quê luôn là thử thách lớn đối với cô bé Nguyễn Thị Phúc. Đã có những buổi chiều, cô lặng lẽ trèo lên những ngọn núi cao, phóng tầm mắt về phía quê hương xa xăm để rồi bật khóc một mình. Thế nhưng, sự động viên, đùm bọc của những người chiến sĩ đi trước và đặc biệt là những tội ác hiển hiện của kẻ thù đã nhanh chóng hong khô những giọt nước mắt ấy. Nỗi sợ hãi và sự yếu đuối nhường chỗ cho ý chí chiến đấu can trường. Cô tự hứa với lòng mình phải mạnh mẽ, phải kiên cường hơn để bảo vệ mảnh đất thiêng liêng của Tổ quốc. Từ một cô giao liên nhỏ tuổi, Nguyễn Thị Phúc không ngừng nỗ lực học tập, từ y tá chiến trường cho đến khi trở thành một mũi trưởng đặc công mưu trí, dũng cảm.
Trong suốt cuộc đời binh nghiệp, dấu ấn oanh liệt và thiêng liêng nhất đối với bà chính là trận đánh Trung đội bảo an của địch tại cầu Bình Trị vào năm 1970. Để chuẩn bị cho trận đánh giải phóng sự kìm kẹp cho người dân các xã Mỹ Chánh, Mỹ An, Mỹ Thọ, Nguyễn Thị Phúc đã nhận nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm: đóng vai người bán xác mì vào ban ngày để thâm nhập, trinh sát tình hình căn cứ địch; đêm xuống, bà lại hóa thân thành người chiến sĩ đặc công, luồn sâu vào sào huyệt của chúng để vẽ sơ đồ, tìm nơi cất giấu vũ khí. Với sự khôn khéo và lòng quả cảm, bà đã vượt qua mọi tai mắt của kẻ thù.
Đêm mồng 9 tháng 4 năm 1970, từ những thông tin chính xác của bà, lực lượng đặc công huyện Phù Mỹ đã bất ngờ tấn công, tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm của địch. Ngay sau khi tiếng súng vừa dứt trên trận địa còn khói bom, một phần thưởng cao quý và thiêng liêng nhất đã đến: Lễ kết nạp Đảng của cô gái Nguyễn Thị Phúc được tổ chức ngay tại trận tuyến. Ở tuổi mười bảy, khoảnh khắc đứng trước cờ Đảng trong hương khói của chiến trường đã trở thành một kỷ niệm khắc cốt ghi tâm, tiếp thêm sức mạnh cho bà trên những chặng đường gian khổ tiếp theo.
Là người chiến sĩ đặc công, bà luôn tâm niệm “cái chết nhẹ tựa lông hồng”, sẵn sàng nhận phần nguy hiểm về mình để nhường sự an toàn cho đồng đội. Suốt những năm tháng kháng chiến, bà đã trực tiếp tham gia 52 trận đánh lớn nhỏ, có những lúc phải trườn qua, giậm qua những xác chết để làm nhiệm vụ, nhưng hiệu quả của công việc và sự an toàn của đơn vị luôn được bà đặt lên hàng đầu. Năm 1971, ở tuổi mười tám, bà cùng đồng đội lập nên những chiến công vang dội, bẻ gãy kế hoạch “bình định nông thôn” hiểm độc của quân thù. Với những cống hiến xuất sắc ấy, ngày 2 tháng 9 năm 1973, khi vừa tròn hai mươi tuổi, Nguyễn Thị Phúc vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Chiến tranh lùi xa, đất nước hòa bình, người nữ đặc công năm xưa vẫn tiếp tục bền bỉ cống hiến cho quê hương trên nhiều cương vị mới như Đại biểu Quốc hội khóa VI, rồi công tác tại Hội Liên hiệp Phụ nữ tỉnh Bình Định cho đến khi nghỉ hưu. Ký ức về một thời hoa lửa hào hùng, về những năm tháng dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân vẫn vẹn nguyên trong tâm trí của người nữ anh hùng. Câu chuyện cuộc đời của bà không chỉ là niềm tự hào của người dân Bình Định mà còn là bài học vô giá về lòng yêu nước, là ngọn đuốc tinh thần sáng ngời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của độc lập, tự do để không ngừng phấn đấu, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc



