Người nữ dân quân giữ trạm cứu thương giữa biển lửa Vĩnh Linh
Câu chuyện kể về nữ dân quân trẻ tuổi đã ở lại trạm cứu thương giữa trận bom dữ dội tại Vĩnh Linh để cứu nhiều người bị thương.
Những năm 1967–1968, Vĩnh Linh là vùng đất hứng chịu mật độ bom đạn khủng khiếp nhất miền Bắc. Người dân nơi đây quen với việc ăn cơm dưới hầm, ngủ dưới hầm và cả sinh con dưới hầm. Bà Trần Thị Hồng khi ấy mới 16 tuổi nhưng đã tham gia lực lượng dân quân địa phương, phụ trách hỗ trợ một trạm cứu thương nằm gần khu vực bờ biển.
Trạm cứu thương chỉ là một căn hầm đào sâu dưới lòng đất, mái gia cố bằng gỗ và đất. Thuốc men thiếu thốn, băng gạc phải giặt đi giặt lại nhiều lần để sử dụng. Công việc hằng ngày của bà Hồng là tiếp nhận thương binh, nấu nước, hỗ trợ y tá sơ cứu và đưa người dân bị thương vào hầm.
Một buổi chiều tháng 8/1968, khi trạm đang điều trị cho hơn 20 người bị thương từ một đợt pháo kích trước đó thì máy bay bất ngờ quay lại. Tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Các y sĩ yêu cầu mọi người di chuyển xuống hầm sâu hơn, nhưng đúng lúc ấy một quả bom đánh trúng khu vực cửa hầm chính khiến lối ra bị sập.
Khói bụi tràn vào, nhiều người hoảng loạn kêu khóc. Một em bé bị thương ở đầu khóc thét gọi mẹ. Một thương binh bị mất máu quá nhiều bắt đầu lịm dần.
Bà Hồng cùng một y tá trẻ quyết định ở lại. Họ dùng tay không đào đất ở cửa hầm phụ phía sau trong khi bom vẫn tiếp tục rung chuyển mặt đất. Móng tay bà bật máu, đất đá liên tục đổ xuống đầu.
Sau gần một giờ, họ mở được lối thoát nhỏ để đưa những người bị thương nặng ra ngoài.
Khi đợt bom kết thúc, trạm cứu thương gần như bị san phẳng. Nhưng phần lớn bệnh nhân đã được cứu sống.
Nhiều năm sau, một người đàn ông tìm đến gặp bà và nói ông chính là em bé bị thương năm ấy. Ông cúi đầu cảm ơn và nói: “Nếu không có cô, cháu đã không có cuộc đời hôm nay.”
Bà Hồng lặng người rất lâu rồi bật khóc. Bà nói chiến tranh đã lấy đi rất nhiều thứ, nhưng cũng khiến con người biết sống vì nhau hơn bao giờ hết.


