Người Nữ Du Kích
Ở xã tôi có một cô từng là du kích địa phương thời còn trẻ. Bây giờ cô đã lớn tuổi, mái tóc bạc gần hết, nhưng giọng nói vẫn nhẹ và chậm như những người đã đi qua rất nhiều năm tháng.
Cô kể ngày ấy mình mới chỉ mười mấy tuổi. Vì quen đường làng, đường ruộng nên cô được giao nhiệm vụ canh gác, chuyển tin và dẫn đường cho bộ đội. Có những đêm cô phải đi bộ rất xa giữa cánh đồng tối om, xung quanh chỉ có tiếng gió thổi và tiếng côn trùng kêu ngoài bờ cỏ.
Có lần đang đi thì gặp lính đi tuần, cô phải nằm im giữa ruộng nước rất lâu mới dám tiếp tục đi tiếp. Những bức thư hay mảnh giấy nhỏ cô mang theo khi ấy tuy rất nhẹ, nhưng lại chứa tin tức quan trọng của cả đơn vị.
Cô nói phụ nữ thời chiến chẳng ai nghĩ mình gan dạ hay lớn lao gì. Chỉ là lúc đất nước khó khăn, ai cũng muốn góp một phần nhỏ của mình.
Giờ chiến tranh đã qua lâu rồi. Mỗi lần nhắc lại chuyện cũ, cô thường ngồi lặng đi một lúc, ánh mắt như vẫn còn nhìn về những con đường làng tối đen của một thời bom đạn đã rất xa.


