NGƯỜI NỮ DU KÍCH MANG TRÁI TIM THÉP GIỮA THỜI HOA LỬA

NGƯỜI NỮ DU KÍCH MANG TRÁI TIM THÉP GIỮA THỜI HOA LỬA
Mỗi khi nhắc lại những năm tháng chiến tranh, cụ Nguyễn Thị Tuyết Luận, sinh năm 1948, quê xã Tam Quang, huyện Hoài Nhơn (nay thuộc tỉnh Bình Định), vẫn kể bằng giọng bình thản. Không một lời oán thán, không một chút bi lụy. Chỉ có ký ức của một người phụ nữ đã dành cả tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của cụ gắn với những ngày cơ cực. Nhà nghèo đến mức cụ không được đến trường, không biết đọc, biết viết. Mới 11 tuổi, cụ đã phải đi ở đợ cho gia đình viên Quận trưởng quận Hoài Nhơn để kiếm từng bữa ăn.
Nhưng chính trong những năm tháng ấy, ngọn lửa yêu nước đã được nhen lên trong trái tim cô gái nhỏ.
Năm 1964, khi mới 14 tuổi, cụ bắt đầu tham gia hoạt động cách mạng. Đó là thời điểm phong trào đấu tranh ở Bình Định diễn ra vô cùng ác liệt. Người làm cách mạng luôn phải đối mặt với sự truy lùng gắt gao của địch.
Cụ kể, ngày ấy ai bị phát hiện theo cách mạng thì hình phạt không chỉ là cái chết.
"Chúng bắt được thì cắt tai, cắt vú, kéo xuống thị trấn, đến nơi thì chỉ còn bộ xương."
Đó không phải là lời kể để gây sợ hãi, mà là sự thật của chiến tranh. Chính vì hiểu rõ sự tàn bạo ấy, những người con của quê hương Bình Định càng quyết tâm bảo vệ cán bộ, bảo vệ cơ sở cách mạng bằng mọi giá.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Năm 16 tuổi, cụ trở thành du kích địa phương, trực tiếp chiến đấu với lực lượng dân vệ, nghĩa quân. Một cô gái tuổi mười sáu, lẽ ra còn đang tuổi học hành, lại khoác trên mình nhiệm vụ chiến đấu, đối mặt với bom đạn và cái chết từng ngày.
Đến năm 1967, chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, cụ được điều động vào lực lượng Thanh niên xung phong của tỉnh và được tín nhiệm giao nhiệm vụ Tiểu đội trưởng.
Những ngày chuẩn bị cho chiến dịch lịch sử, công việc vô cùng gian khổ. Vận chuyển lương thực, tải đạn, mở đường, bảo vệ cán bộ... tất cả đều diễn ra trong mưa bom, bão đạn.
Nhưng có lẽ ký ức không bao giờ phai mờ trong cuộc đời người nữ chiến sĩ ấy là một trận chiến giữa núi rừng Bình Định.
Hôm ấy, trong một căn hầm bí mật có 11 cán bộ đang trú ẩn cùng cụ. Sau nhiều đợt pháo kích dữ dội, lo ngại địch đã áp sát, cụ bò ra ngoài quan sát tình hình.
Vừa ngẩng đầu lên, cụ phát hiện quân địch đã ở rất gần.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, người nữ tiểu đội trưởng hiểu rằng nếu địch phát hiện căn hầm thì cả 11 cán bộ sẽ không còn cơ hội sống sót.
Không kịp suy nghĩ lâu, cụ quyết định lao sang hướng khác, cố tình tạo tiếng động để đánh lạc hướng quân địch.
Một quyết định đổi lấy tính mạng của chính mình.
Địch lập tức phát hiện và nổ súng.
Một viên đạn xuyên vào chân cụ, làm đứt động mạch lớn. Máu phun xối xả giữa rừng già.
Không có quân y.
Không có thuốc men.
Không có đồng đội bên cạnh.
Chỉ còn một mình giữa vòng vây của địch.
Bằng kinh nghiệm chiến trường, cụ xé chính chiếc áo mình đang mặc, quấn thật chặt vào vết thương để cầm máu.
Rồi bắt đầu cuộc chiến sinh tồn kéo dài suốt hai mươi ngày.
Hai mươi ngày lết trong rừng.
Hai mươi ngày trốn tránh những cuộc càn quét.
Hai mươi ngày chống chọi với cơn đau, cái đói và những cơn sốt giữa đại ngàn.
Thức ăn duy nhất là những bẹ non, củ hủ chuối và những gì thiên nhiên còn sót lại.
Đi được một đoạn lại ngã xuống.
Tỉnh rồi lại bò tiếp.
Không biết bao nhiêu lần cái chết tưởng như đã ở ngay trước mắt.
Nhưng ý chí của người chiến sĩ cách mạng không cho phép cụ bỏ cuộc.



