Người nữ giao liên vượt suối lửa
Giữa những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hàng vạn thanh niên Việt Nam đã rời mái trường, rời quê hương để lên đường phục vụ tiền tuyến. Trong số đó có bà Nguyễn Thị Lý – một nữ giao liên nhỏ bé nhưng gan dạ. Câu chuyện dưới đây là ký ức của bà về một lần băng qua "tọa độ lửa" để đưa tài liệu và dẫn đường cho một đơn vị bộ đội vào chiến trường.
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua nhưng mỗi khi nhắc đến Trường Sơn, đôi mắt bà Nguyễn Thị Lý vẫn ánh lên niềm xúc động. Những cánh rừng xanh bạt ngàn năm nào giờ đã đổi khác, nhưng trong ký ức của bà vẫn còn nguyên tiếng bom rung chuyển núi rừng, tiếng máy bay gầm rú và những bước chân lặng lẽ của những người giao liên trẻ tuổi.
Năm 1968, khi mới tròn hai mươi tuổi, bà tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Công việc của bà là dẫn đường, chuyển công văn, bản đồ tác chiến và đưa các đoàn cán bộ vượt qua những khu vực địch đánh phá ác liệt nhất.
Một đêm đầu mùa mưa, đơn vị nhận lệnh khẩn phải đưa một túi tài liệu mật đến sở chỉ huy phía trước trước khi trời sáng. Con đường ngắn nhất phải vượt qua một con suối nằm ngay dưới "tọa độ lửa" – nơi máy bay Mỹ thường xuyên ném bom để cắt đứt tuyến chi viện.
Khoảng nửa đêm, sau khi máy bay vừa rút đi, bà cùng ba đồng đội nhanh chóng xuất phát. Mưa rừng xối xả khiến nước suối dâng cao, chảy xiết. Ai cũng biết chỉ cần chậm vài phút, trời sáng thì nguy cơ bị phát hiện là rất lớn.
Đến giữa dòng, tiếng động cơ phản lực bất ngờ vọng lại. Máy bay địch quay trở lại. Không ai bảo ai, cả tổ lập tức ôm chặt ba lô, lặn xuống dòng nước lạnh buốt. Những cột nước khổng lồ bắn lên sau từng loạt bom làm mặt đất rung chuyển. Đá và bùn đất đổ xuống như mưa.
Khi tiếng bom vừa ngớt, bà Lý kiểm tra lại chiếc túi tài liệu được quấn kín trong nhiều lớp ni lông. Nó vẫn còn nguyên vẹn. Một người đồng đội bị thương ở vai vì mảnh bom nhưng nhất quyết không chịu ở lại. Mọi người dìu nhau tiếp tục hành quân.
Rạng sáng hôm đó, họ đã kịp giao tài liệu cho đơn vị đúng thời gian quy định. Sau này bà mới biết những tài liệu ấy là phương án tác chiến quan trọng cho một chiến dịch lớn. Nếu chậm trễ chỉ vài giờ, kế hoạch có thể bị ảnh hưởng.
Điều khiến bà nhớ nhất không phải là những trận bom, mà là tình đồng đội. Trong rừng sâu, mọi người chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt. Có người hôm trước còn cười nói, hôm sau đã mãi mãi nằm lại bên sườn núi. Những nấm mộ được đắp vội dưới tán cây già trở thành động lực để những người còn sống tiếp tục bước đi.
Bà kể rằng, mỗi lần hành quân qua những đoạn đường vừa bị bom cày xới, ai cũng tự nhủ: "Đường có thể hỏng nhưng mạch máu giao thông không bao giờ được phép tắc." Chính niềm tin ấy đã giúp những cô gái, chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi vượt qua mọi hiểm nguy.
Ngày đất nước thống nhất, bà trở về quê hương với trên vai những vết sẹo chiến tranh và trong tim là ký ức không thể nào quên về những người đồng đội đã hy sinh. Mỗi dịp tháng Bảy, bà lại thắp nén hương tưởng nhớ họ và kể cho con cháu nghe về một thời tuổi trẻ rực lửa nhưng cũng đầy lý tưởng.
Bà Nguyễn Thị Lý thường nói: "Chúng tôi không nghĩ mình là anh hùng. Chúng tôi chỉ nghĩ rằng nếu mình không đi thì sẽ có người khác phải đi. Và ai cũng mong đất nước sớm hòa bình."
Câu chuyện của bà là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng hòa bình được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu của lớp lớp cha anh. Những người thanh niên năm ấy đã viết nên một "thời hoa lửa" bằng lòng yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng độc lập, tự do cho dân tộc.



