Người nữ quân y bên mái lán
Người nữ quân y bên mái lán
Nguyễn Thị Hương quê ở Quảng Nam. Trong chiến tranh, chị làm nhiệm vụ quân y tại một trạm cứu chữa dã chiến.
Mái lán nhỏ nằm giữa rừng, thuốc men và lương thực đều thiếu thốn.
Một đêm, thương binh được đưa về liên tục.
Hương cùng đồng đội không kịp nghỉ.
Chị vừa chăm sóc người bị thương, vừa động viên từng chiến sĩ.
Một chiến sĩ trẻ hỏi:
“Chị ơi, bao giờ em được về nhà?”
Hương đáp:
“Khỏe rồi hãy về. Mẹ em đang chờ.”
Câu nói khiến người lính cố gắng.
Suốt đêm, Hương không rời khỏi lán.
Sáng hôm sau, khi mọi việc tạm ổn, chị mới tranh thủ chợp mắt.
Sau ngày hòa bình, Hương trở về quê.
Nhiều năm sau, một người lính từng được chị chăm sóc tìm đến.
Anh nói:
“Chị còn nhớ em không?”
Hương cười:
“Nhớ chứ.”
Chị không nhớ hết những việc mình đã làm, nhưng những người được chị chăm sóc thì nhớ.
Với họ, người nữ quân y năm xưa là hình ảnh của lòng nhân hậu giữa chiến tranh.
Hương luôn nghĩ mình chỉ làm nhiệm vụ.
Nhưng chính những điều bình dị ấy đã giúp nhiều người có cơ hội trở về với gia đình.



