Bài viết

Người nữ quân y tận tụy với màu áo lính Nhân vật: Bà Lê Thị Lộc – Bản Na Mèo, xã Na Mèo

Người nữ quân y tận tụy với màu áo lính Nhân vật: Bà Lê Thị Lộc – Bản Na Mèo, xã Na Mèo

Thanh Hóa17/08/2026Xã Na Mèo (Xã Na Mèo)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, bên cạnh những người lính trực tiếp làm nhiệm vụ nơi tuyến đầu còn có những nữ quân nhân ngày đêm tận tụy chăm sóc sức khỏe cho cán bộ, chiến sĩ. Họ không chỉ là những người thầy thuốc trong quân đội mà còn là điểm tựa tinh thần, góp phần giúp đồng đội yên tâm công tác và hoàn thành nhiệm vụ. Những cống hiến âm thầm ấy đã góp phần làm nên truyền thống vẻ vang của Quân đội nhân dân Việt Nam. Bà Lê Thị Lộc, người con của bản Na Mèo, xã Na Mèo, là một trong những nữ quân nhân tiêu biểu đã dành tuổi thanh xuân để phục vụ trong quân đội.

Bà Lê Thị Lộc sinh năm 1961, là người dân tộc Kinh, sinh sống tại bản Na Mèo, xã Na Mèo. Tuổi thơ của bà gắn liền với vùng đất biên cương giàu truyền thống đoàn kết và yêu nước. Lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn, bà sớm nhận thức được trách nhiệm của tuổi trẻ đối với quê hương và luôn mong muốn được đóng góp sức mình cho sự nghiệp bảo vệ và xây dựng đất nước.

Tháng 8 năm 1978, khi vừa tròn mười bảy tuổi, bà tình nguyện nhập ngũ. Đó là dấu mốc quan trọng trong cuộc đời, mở đầu cho hành trình hơn bốn năm gắn bó với Quân đội nhân dân Việt Nam. Đối với cô gái trẻ năm ấy, được khoác lên mình màu áo lính là niềm vinh dự lớn lao, đồng thời cũng là trách nhiệm thiêng liêng đối với Tổ quốc.

Sau thời gian huấn luyện, bà được biên chế về F442, Quân khu 4 và đảm nhiệm công việc Y tá. Đây là nhiệm vụ đòi hỏi kiến thức chuyên môn, tinh thần trách nhiệm và lòng nhân ái. Người làm công tác quân y không chỉ chăm sóc sức khỏe cho cán bộ, chiến sĩ mà còn luôn sẵn sàng có mặt khi đồng đội cần đến. Công việc tuy thầm lặng nhưng có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong việc bảo đảm sức khỏe, duy trì khả năng sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ của đơn vị.

Trong suốt thời gian công tác, bà luôn tận tụy với công việc, thực hiện nghiêm túc các quy định của quân đội và không ngừng học hỏi để nâng cao chuyên môn. Đối với bà, mỗi lần chăm sóc một đồng đội, mỗi ca sơ cứu hay mỗi lần động viên người bệnh đều là trách nhiệm và cũng là niềm hạnh phúc của người làm công tác quân y.

Điều khiến bà luôn ghi nhớ sau những năm tháng quân ngũ chính là tình đồng chí, đồng đội. Trong môi trường quân đội, mọi người cùng nhau học tập, rèn luyện và chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống. Những người lính luôn xem nhau như anh em trong một gia đình lớn, sẵn sàng giúp đỡ nhau trong công việc cũng như trong cuộc sống. Chính tình cảm ấy đã tiếp thêm động lực để bà hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Những năm tháng phục vụ tại F442, Quân khu 4 đã giúp bà trưởng thành về mọi mặt. Không chỉ được rèn luyện về chuyên môn, bà còn học được tính kỷ luật, sự cẩn trọng, tinh thần trách nhiệm và lòng nhân ái của người cán bộ quân y. Đó là những phẩm chất quý giá theo bà trong suốt cuộc đời.

Đến tháng 12 năm 1982, sau hơn bốn năm phục vụ trong quân đội, bà hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ. Rời đơn vị, bà mang theo biết bao kỷ niệm đẹp về những năm tháng tuổi trẻ, về tình đồng đội và niềm tự hào khi đã được cống hiến cho Quân đội nhân dân Việt Nam.

Trở về bản Na Mèo, bà tiếp tục phát huy phẩm chất của người quân nhân trong cuộc sống hằng ngày. Bà chăm lo xây dựng gia đình, tích cực lao động sản xuất và tham gia các hoạt động của địa phương. Với tác phong giản dị, trách nhiệm và tinh thần tận tụy, bà luôn được bà con quý trọng và tin yêu.

Trong gia đình, bà là người vợ, người mẹ, người bà mẫu mực, luôn giáo dục con cháu về truyền thống yêu nước, về lòng biết ơn các thế hệ đi trước và ý thức sống có trách nhiệm với cộng đồng. Những câu chuyện về quãng đời quân ngũ mà bà chia sẻ không chỉ là ký ức của tuổi trẻ mà còn là những bài học quý giá về tinh thần cống hiến, sự sẻ chia và tình yêu thương giữa con người với con người.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, bà luôn nhắn nhủ rằng lòng yêu nước có thể được thể hiện bằng nhiều cách khác nhau. Trong thời bình, mỗi người hãy cố gắng học tập, lao động, sống có trách nhiệm và không ngừng đóng góp cho quê hương, đất nước. Đó cũng chính là sự tiếp nối xứng đáng truyền thống của các thế hệ cha anh.

Nhìn lại chặng đường từ tháng 8 năm 1978 đến tháng 12 năm 1982, bà Lê Thị Lộc luôn tự hào vì đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để phục vụ trong quân đội. Trên cương vị Y tá tại F442, Quân khu 4, bà đã lặng lẽ góp phần chăm sóc sức khỏe cho cán bộ, chiến sĩ, góp sức xây dựng đơn vị vững mạnh và hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, hình ảnh người nữ quân y năm xưa vẫn luôn là biểu tượng đẹp của sự tận tụy, lòng nhân ái và tinh thần trách nhiệm. Câu chuyện của bà Lê Thị Lộc không chỉ là câu chuyện về một người phụ nữ khoác áo lính mà còn là minh chứng cho sự cống hiến thầm lặng của biết bao nữ quân nhân Việt Nam trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Cuộc đời của bà là tấm gương sáng về ý chí, nghị lực và tinh thần phục vụ. Những giá trị tốt đẹp mà bà gìn giữ từ những năm tháng quân ngũ sẽ tiếp tục được truyền lại cho con cháu và thế hệ trẻ hôm nay, góp phần bồi đắp truyền thống yêu nước, lòng nhân ái và khát vọng cống hiến vì quê hương Na Mèo, vì đất nước Việt Nam ngày càng phát triển, giàu mạnh.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn