Cựu Thanh niên xung phong

Người nữ thanh niên xung phong đào đất cứu đồng đội bị vùi sau trận bom

Câu chuyện kể về nữ thanh niên xung phong đã dùng tay không đào đất cứu đồng đội bị vùi lấp sau một trận bom dữ dội trên tuyến đường Trường Sơn.

Hà Tĩnh20/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, tuyến đường Trường Sơn là huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam, cũng là nơi máy bay đánh phá ngày đêm không ngớt. Những cô gái thanh niên xung phong tuổi mười tám đôi mươi phải sống giữa hố bom, đất đá và cái chết luôn cận kề.

Bà Nguyễn Thị Liên khi ấy là tổ viên một đơn vị thanh niên xung phong chuyên san lấp hố bom và đảm bảo thông đường cho xe vận tải.

Một buổi chiều, sau khi đơn vị vừa lấp xong một đoạn đường bị bom cày nát, máy bay bất ngờ quay lại đánh tiếp.

Tiếng bom nổ dồn dập.

Đất đá tung lên như bão.

Cả đơn vị lao xuống hầm trú ẩn.

Khi tiếng bom vừa dứt, mọi người kiểm tra quân số thì phát hiện một đồng đội tên Hạnh mất tích.

Nơi chị đứng lúc trước giờ chỉ còn một đống đất đá lớn.

Ai cũng hiểu chị có thể đã bị vùi bên dưới.

Không ai chờ lệnh.

Bà Liên cùng đồng đội lao tới đào bới.

Xẻng bị gãy.

Đất quá cứng.

Nhiều người dùng tay không cào đất.

Móng tay bật máu.

Đất đá lẫn khói bom làm ai cũng nghẹt thở.

Bà Liên kể mình vừa đào vừa gọi tên bạn trong tuyệt vọng.

Một lúc sau, họ nghe tiếng gõ yếu ớt từ dưới lớp đất.

Mọi người đào nhanh hơn như phát điên.

Khi kéo được chị Hạnh lên, người chị tím tái, thoi thóp nhưng vẫn còn sống.

Bà Liên ôm bạn khóc ngay giữa hố bom.

Nhiều năm sau, chị Hạnh tìm lại bà, mang theo cả con cháu đến cảm ơn.

Bà Liên nói chiến tranh là nơi con người hiểu rõ nhất giá trị của việc nắm lấy nhau mà sống — vì chỉ chậm một chút thôi, có khi đã là mãi mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn