Người nữ thanh niên xung phong giữ trọn lời thề năm ấy
Ở nhiều bản làng vùng cao Lai Châu hôm nay, vẫn còn những người phụ nữ từng khoác trên mình màu áo Thanh niên xung phong trong những năm tháng chiến tranh. Tuổi thanh xuân của họ không gắn với những giấc mơ bình dị như bao cô gái khác, mà gắn với những cung đường, những đêm trực chiến và những nhiệm vụ đầy hiểm nguy.
Khi đất nước cần, họ lên đường với tinh thần "đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên". Công việc của họ là vận chuyển lương thực, chăm sóc thương binh, làm đường, sửa đường và phục vụ các đơn vị chiến đấu.
Giữa núi rừng Tây Bắc, những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi phải đối mặt với muôn vàn khó khăn. Thiếu thốn lương thực, điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt, bệnh sốt rét rừng thường xuyên đe dọa, nhưng chưa bao giờ làm họ chùn bước.
Điều giúp họ vượt qua tất cả chính là niềm tin và tình đồng đội. Sau mỗi ngày lao động vất vả, những câu chuyện bên bếp lửa, những lời động viên giản dị đã trở thành nguồn sức mạnh để họ tiếp tục nhiệm vụ.
Hòa bình lập lại, những nữ thanh niên xung phong trở về xây dựng gia đình, chăm lo sản xuất. Nhiều người tiếp tục tham gia công tác Hội, giúp đỡ đồng đội, vận động nhân dân xây dựng đời sống mới.
Dù mái tóc đã bạc, sức khỏe không còn như trước, nhưng trong ký ức của họ, những năm tháng Thanh niên xung phong vẫn là quãng đời đáng tự hào nhất. Bởi đó là thời điểm họ được sống hết mình vì Tổ quốc, vì nhân dân.


