Cựu Thanh niên xung phong

Người nữ thanh niên xung phong kiên trung – Bà Đào Thị Thắng

Quảng Ngãi23/12/2025Chi đoàn Trường Mầm non Trạng Nguyên (Chi đoàn Trường Mầm non Trạng Nguyên- Đoàn xã Đăk Mar)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người nữ thanh niên xung phong kiên trung – Bà Đào Thị Thắng

Dưới mái nhà nhỏ ở xã Đăk Mar, mỗi khi chiều xuống, bà Đào Thị Thắng (sinh năm 1959) lại lặng lẽ ngồi bên hiên, ánh mắt xa xăm như dõi theo những thước phim cũ của đời mình. Với bà, những năm tháng tuổi trẻ nơi chiến trường chưa bao giờ phai nhạt. Tất cả vẫn sống động như mới hôm qua—tiếng bom rền, mưa rừng xối xả và nhịp bước hối hả của những người con gái khoác màu áo Thanh niên xung phong.

Ngày ấy, khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên, cô gái Thắng rời mái nhà thân thương, khoác ba lô, hòa vào đoàn quân TNXP tiến về Trường Sơn. Công việc của bà và đồng đội nặng nhọc đến nhói lòng: gùi gạo, tải đạn, san đường giữa mưa bom bão đạn. Con đường mở ra hôm trước có thể bị bom cày nát hôm sau; nhưng bàn tay người con gái vẫn kiên gan vá lại, lấp hố, dựng đường—bởi phía trước là tiền tuyến đang chờ.

Có những ngày đói rét triền miên, miếng lương khô chia nhau mỏng như lá rừng. Có những đêm vết thương còn rớm máu, băng tạm bằng manh áo cũ. Thế nhưng, giữa gian khổ cùng cực, tinh thần quyết thắng chưa bao giờ lung lay. Bà Thắng nhớ mãi những gương mặt đồng đội—những tiếng cười trẻ trung đã tắt lịm giữa đại ngàn. Đồng đội ngã xuống, bà càng nén đau, tự nhủ phải sống và chiến đấu thay phần những người đã nằm lại Trường Sơn.

Ngày hòa bình trở về, bà rời chiến trường để bắt đầu một cuộc chiến khác—cuộc mưu sinh đời thường. Khó khăn chồng chất, nhưng phẩm chất người TNXP năm nào vẫn vẹn nguyên: kiên cường trong thử thách, nghĩa tình với xóm làng, thủy chung với ký ức đồng đội. Bà sống giản dị, chân thành, lặng lẽ góp sức dựng xây quê hương.

Giờ đây, với vai trò hội viên Hội Cựu Thanh niên xung phong xã Đăk Mar, bà Thắng thường kể cho lớp trẻ nghe về một thời hoa lửa. Bà nhắc nhở các em hãy trân quý hòa bình, bởi đó không phải điều tự nhiên có được, mà là cái giá của máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao con người.

Câu chuyện đời bà Đào Thị Thắng không ồn ào, không phô trương. Nhưng trong sự lặng lẽ ấy là một ngọn lửa bền bỉ—ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng, soi sáng cho hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn