NGƯỜI NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG NGUYỄN THỊ LIÊN
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG NGUYỄN THỊ LIÊN
Giữa những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, biết bao thanh niên đã gác lại tuổi xuân, lên đường vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong số đó, đồng chí Nguyễn Thị Liên – hiện đang sinh sống tại ấp Cầu Đúc, xã Dầu Tiếng – là một minh chứng sống động cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của thế hệ thanh niên xung phong năm xưa.
Năm 1965, khi Chủ tịch Hồ Chí Minh ra lời kêu gọi thanh niên cả nước lên đường cứu nước, bà đã không một chút do dự, tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Sinh ra trong gia đình có truyền thống cách mạng, với mẹ là người hoạt động cho Đảng, bà sớm ý thức được trách nhiệm thiêng liêng của mình đối với quê hương, đất nước.Trong suốt ba năm phục vụ tại đơn vị C209-N43-N37, bà đảm nhận nhiệm vụ mở đường cho bộ đội hành quân – một công việc vô cùng gian khổ và hiểm nguy. Đó là những tuyến đường xuyên rừng, vượt núi, nơi bom đạn kẻ thù luôn rình rập. Những cây cầu bị đánh sập phải nhanh chóng được dọn dẹp, khôi phục để đảm bảo thông suốt tuyến hành quân. Không quản hiểm nguy, bà luôn xung phong đi đầu, thể hiện tinh thần dũng cảm, kiên cường của người thanh niên xung phong.Một trong những ký ức không thể nào quên của bà là những ngày gánh cơm tiếp tế cho bộ đội nơi tiền tuyến. Không có phương tiện, bà dùng đòn gánh, hai bên là hai thúng cơm nặng trĩu, lặng lẽ băng rừng, lội suối để mang bữa ăn đến cho đồng đội. Trong một lần làm nhiệm vụ, bom bất ngờ rơi xuống khiến bà bị thương và bất tỉnh. Khi tỉnh lại, bà đã được đồng đội đưa về điều trị tại Bệnh viện Thanh niên xung phong 102, rời xa cánh rừng quen thuộc – nơi gắn bó với biết bao kỷ niệm chiến trường.Giữa mưa bom bão đạn, tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa tinh thần lớn lao. Những phút giây hiếm hoi được quây quần bên nhau, cùng ca hát, động viên nhau vượt qua gian khổ đã trở thành ký ức không thể phai mờ. Bởi ai cũng hiểu rằng, ngày mai hay thậm chí chỉ vài giờ sau, có thể sẽ không còn cơ hội gặp lại nhau.Chiến tranh là mất mát. Nhiều người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Riêng tại quê hương bà, có 21 người lên đường tham gia kháng chiến, nhưng không phải tất cả đều có ngày trở về. Những hy sinh ấy đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.Điều khiến bà Nguyễn Thị Liên luôn tự hào chính là trong những năm tháng tuổi trẻ, bà đã được góp sức mình cho Tổ quốc. Khi lên đường, bà và nhiều đồng đội đã xác định: ra đi là không hẹn ngày trở lại. Tất cả đều vì nước, vì dân, không một chút toan tính cá nhân.Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện của bà là lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ trẻ: hãy luôn sống có lý tưởng, biết trân trọng giá trị của hòa bình và không ngừng nỗ lực xây dựng quê hương. Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, khi Tổ quốc cần, hãy sẵn sàng cống hiến, sống và làm việc bằng tất cả trách nhiệm, nhiệt huyết và trái tim của mình.
Một thời hoa lửa đã qua, nhưng tinh thần của những người thanh niên xung phong như bà Nguyễn Thị Liên vẫn mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ hôm nay và mai sau.
Một thời hoa lửa đã qua, nhưng tinh thần của những người thanh niên xung phong như bà Nguyễn Thị Liên vẫn mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ hôm nay và mai sau.Video / Phóng sự
Nguồn tham khảoXem video gốc tại: https://drive.google.com/file/d/1AYAhGEe0MBAZtvWFMMB4ffziMfZZMW67/view
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.



