Bài viết

Người nữ TNXP Tiền Giang và những chuyến đò vượt sông Vàm Cỏ Tây - Tình đồng đội thiêng liêng

Đồng Tháp25/08/2026xã Long Định (Xã Long Định)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Nguyễn Thị Oanh, năm nay 73 tuổi, sống tại xã Long Hưng, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang. Sinh ra và lớn lên bên dòng sông Vàm Cỏ Tây, bà đã gắn bó với dòng sông này suốt cuộc đời mình, từ những năm tháng chiến tranh cho đến khi hòa bình. Năm 1969, khi vừa tròn 17 tuổi, bà xung phong vào lực lượng thanh niên xung phong, được biên chế vào Đội nữ TNXP 5, làm nhiệm vụ vận chuyển đạn dược và lương thực qua sông Vàm Cỏ Tây về đêm.

Bà kể: "Mỗi đêm, chúng tôi phải chèo đò qua sông từ 5 đến 7 chuyến. Mỗi chuyến chở khoảng 30-40 kg hàng hóa, gồm đạn dược, gạo và thuốc men. Sông Vàm Cỏ Tây khi ấy bị địch kiểm soát gắt gao, chúng tôi phải bơi trong bóng tối, không đèn, không tiếng động. Có những đêm sương mù dày đặc, không nhìn thấy gì, chỉ nghe tiếng mái chèo khẽ khàng và tiếng tim đập thình thịch. Mỗi chuyến đò có thể là chuyến đi cuối cùng, nhưng chúng tôi không sợ, vì biết rằng hàng hóa này sẽ đến tay các chiến sĩ ngoài chiến trường".

Một đêm định mệnh tháng 8/1972, khi đang chở đạn dược qua sông, đoàn đò của bà bị máy bay địch phát hiện và ném bom. Quả bom nổ cách đò của bà chưa đầy 50 mét, sóng lớn làm lật đò, bà và 3 đồng đội rơi xuống sông. Bà kể: "Tôi bơi được vào bờ, nhưng 2 đồng đội của tôi đã không qua khỏi. Họ hy sinh ngay dưới dòng sông ấy. Đến bây giờ, mỗi khi ra sông, tôi vẫn nhớ về họ". Trong vụ đó, bà bị thương ở chân, vết sẹo vẫn còn đến bây giờ. Người bạn đồng đội hy sinh tên là Hương, đã có một bức thư chưa kịp gửi về nhà. Bà Oanh đã cất giữ bức thư đó suốt nhiều năm, và sau chiến tranh, bà đã mang bức thư đến tận nhà gia đình bạn, trao lại cho người mẹ già với lời xin lỗi: "Cháu xin lỗi bác, cháu không thể cứu được Hương".

Sau chiến tranh, bà trở về Tiền Giang làm nông, lập gia đình và tham gia Hội Cựu TNXP. Ở tuổi 73, bà vẫn giữ tinh thần lạc quan và thường xuyên tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa tại địa phương. Bà chia sẻ: "Tôi không bao giờ hối hận vì đã cống hiến tuổi trẻ cho đất nước. Nhưng tôi luôn nhớ về những người bạn đã không còn, và tôi sẽ kể câu chuyện của họ cho đến khi tôi không còn có thể kể nữa".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn