Người Nuôi Quân Giữa Vùng Căn Cứ Thiếu Gạo
Trong những năm chiến tranh, một tổ nuôi quân đã xoay xở từng bữa ăn giữa thiếu thốn để giữ sức cho bộ đội bám trụ chiến trường.
Ở vùng căn cứ miền Đông Nam Bộ, rừng rậm bao phủ, việc tiếp tế lương thực thường xuyên bị gián đoạn. Có những thời điểm, gạo, muối, rau xanh đều rất khan hiếm.
Ông Nguyễn Văn Bảy là tổ trưởng nuôi quân. Nhiệm vụ của ông là đảm bảo bữa ăn cho bộ đội trong điều kiện thiếu thốn đủ bề.
Kho lương nhỏ nằm sâu trong rừng, luôn được ngụy trang kỹ lưỡng. Mỗi nắm gạo đều được tính toán cẩn thận.
Một thời điểm khó khăn, nguồn lương thực gần như cạn. Trong kho chỉ còn lại ít gạo và vài củ khoai rừng.
Một chiến sĩ trẻ hỏi:
“Ăn vậy sao đủ sức đi đánh?”
Ông Bảy im lặng một lúc rồi nói:
“Ăn để còn đi, chứ không phải ăn no.”
Từ hôm đó, khẩu phần được chia lại. Mỗi người chỉ đủ ăn để duy trì sức lực.
Ông cùng anh em đi tìm thêm rau rừng, măng rừng, thậm chí đào củ để bổ sung bữa ăn.
Có hôm trời mưa lớn, đường rừng trơn trượt, việc kiếm thức ăn càng khó khăn hơn. Nhưng họ vẫn đi, vẫn tìm, vẫn mang về từng ít thực phẩm cho đơn vị.
Một chiến sĩ nhìn nồi cơm loãng rồi nói:
“Ít vậy mà vẫn đủ ăn.”
Ông Bảy cười:
“Đủ để còn làm việc là được.”
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, ông nói rằng có những bữa ăn không nhiều, nhưng luôn có đủ tinh thần để vượt qua.
Ông nói:
“Nuôi quân không chỉ là nuôi người, mà là giữ cho đơn vị còn sức để đi tiếp.”
Người nuôi quân giữa vùng căn cứ thiếu gạo năm ấy là biểu tượng của sự tằn tiện, trách nhiệm và tinh thần sẻ chia trong những năm tháng thời hoa lửa.



