Bài viết

NGƯỜI Ở LẠI BÊN RANH GIỚI

Nghệ An01/07/2026Nguyễn Văn hiền (Đoàn xã Minh Châu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những cánh rừng Trường Sơn dày đặc bom đạn, có một tổ quân y dã chiến luôn di chuyển theo các đơn vị chiến đấu. Trong tổ ấy, người được nhắc đến nhiều nhất là y tá chiến trường tên An.

An không lớn tuổi, dáng người nhỏ, nhưng luôn mang trên vai một túi cứu thương nặng trĩu và một hộp dụng cụ y tế đã sờn cũ.

Anh thường nói:

“Ở đây, nhanh một phút là thêm một cơ hội sống.”

Công việc của An không có giờ nghỉ. Bất kể ngày hay đêm, khi có thương binh, anh luôn là người đầu tiên có mặt.

Có những ca thương nặng, máu chảy không ngừng, thuốc men thiếu thốn, ánh sáng chỉ là một chiếc đèn pin che vải. Trong điều kiện ấy, An phải đưa ra những quyết định rất nhanh: băng bó, cầm máu, hay chuyển đi tuyến sau.

Có người từng hỏi:

“Anh không sợ sao?”

An trả lời:

“Sợ thì ai cứu người?”

Một lần, trong một trận đánh lớn, đơn vị bị pháo kích dữ dội. Nhiều chiến sĩ bị thương cùng lúc. Tiếng gọi cứu thương vang lên giữa tiếng bom nổ.

An chạy không ngừng nghỉ.

Tay anh dính đầy máu, áo ướt sũng, nhưng anh không dừng lại dù chỉ một giây.

Có người nằm bất động, có người rên khẽ, có người vẫn cố nắm tay anh.

An chỉ nói:

“Cố lên, còn thở là còn sống.”

Trong đêm ấy, anh đã cứu được nhiều người hơn chính anh có thể nhớ.

Nhưng không phải ai cũng giữ được sự sống.

Có những khoảnh khắc anh phải buộc lòng đứng lặng, chỉ biết nén lại cảm xúc để tiếp tục đi đến ca tiếp theo.

Sau trận đánh, khi mọi thứ tạm lắng xuống, An ngồi tựa vào gốc cây, đôi tay vẫn run nhẹ.

Một đồng đội đưa nước cho anh:

“Anh nghỉ chút đi.”

An lắc đầu:

“Còn người chưa được băng bó.”

Không ai nói thêm.

Với anh, thời gian không phải là ngày hay đêm, mà là từng nhịp tim của người đang nằm chờ.

Nhiều năm chiến tranh trôi qua, An cùng tổ quân y đã đi qua hàng chục chiến trường. Anh không nhớ mình đã cứu bao nhiêu người, cũng không nhớ đã bao lần đứng giữa ranh giới sống chết.

Rồi một ngày, trong một trận đánh ác liệt, khu vực trú quân bị trúng pháo. Tổ quân y bị chia cắt.

An vẫn ở lại để cứu những người cuối cùng.

Người ta nhìn thấy anh cúi xuống bên một thương binh, cố gắng băng bó vết thương trong ánh sáng mờ của đêm rừng.

Rồi tất cả chìm vào hỗn loạn.

Sau trận đó, anh không trở về.

Chiến tranh kết thúc.

Trong phòng truyền thống, người ta đặt lại chiếc túi cứu thương đã bạc màu và hộp dụng cụ y tế cũ.

Bên dưới ghi:

“Chiến sĩ An – người đã ở lại bên ranh giới để giữ lại sự sống cho đồng đội.”

Ngày nay, khi nhìn vào những kỷ vật ấy, người ta hiểu rằng có những người không chỉ chiến đấu để giành chiến thắng, mà còn chiến đấu để giành lại từng hơi thở cho đồng đội mình.

Và trong ký ức của những năm tháng hoa lửa, vẫn luôn có một người lặng lẽ đứng giữa ranh giới sinh tử, không rời đi khi người khác còn cần mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn