Khác

NGƯỜI Ở LẠI – CÂU CHUYỆN VỀ LIỆT SỸ NGUYỄN VĂN ĐỒNG

Nghệ An21/08/2026Xã Sơn Linh (Đoàn xã Sơn Linh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI Ở LẠI – CÂU CHUYỆN VỀ LIỆT SỸ NGUYỄN VĂN ĐỒNG

Lời kể của bà Trương Thị Sung – người vợ ở lại chờ chồng

Có những cuộc chia ly bắt đầu bằng một lời hẹn trở về.

Nhưng có những người ra đi mãi mãi, để lại phía sau một người vợ, một gia đình và những năm tháng dài đằng đẵng của nỗi nhớ.

Liệt sĩ Nguyễn Văn Đồng, sinh năm 1944, đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngày 26 tháng 4 năm 1968, ông hy sinh tại chiến trường Huế, giữa những năm tháng chiến tranh vô cùng ác liệt.

Với đất nước, ông là một người con đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.

Còn với bà Trương Thị Sung, ông mãi mãi là người chồng thân yêu mà bà đã chờ đợi suốt cả cuộc đời.


“Tôi vẫn nhớ ngày ông ấy ra đi…”

Nhắc về người chồng đã hy sinh, bà Trương Thị Sung không kể những điều lớn lao. Ký ức của bà thường bắt đầu từ những điều rất đỗi bình dị.

Đó là hình ảnh người chồng trong căn nhà nhỏ, là những ngày tháng vợ chồng cùng nhau vun vén cuộc sống, là những lời nói giản dị trước lúc ông lên đường.

Chiến tranh khi ấy là điều mà mỗi gia đình đều phải đối mặt.

Người đàn ông trong gia đình lên đường làm nhiệm vụ. Người vợ ở lại vừa lo toan cuộc sống, vừa ngày đêm mong ngóng tin chồng.

Bà Sung cũng vậy.

Ngày tiễn chồng đi, ba đang mang thai đứa con đầu lòng chỉ khoảng hơn 3 tháng; có lẽ bà không thể nghĩ rằng đó sẽ là lần cuối cùng mình được nhìn thấy ông.

Bà vẫn hy vọng.

Hy vọng một ngày nào đó ông sẽ trở về.

Hy vọng sau chiến tranh, vợ chồng lại được đoàn tụ, lại cùng nhau xây dựng cuộc sống bình yên.

Nhưng rồi chiến tranh đã mang ông đi mãi mãi.


Ngày 26 tháng 4 năm 1968

Ngày ấy, Liệt sĩ Nguyễn Văn Đồng hy sinh tại chiến trường Huế.

Huế năm 1968 là một trong những địa bàn diễn ra chiến sự hết sức khốc liệt. Sau Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, chiến trường Trị - Thiên - Huế tiếp tục có những trận đánh ác liệt.

Giữa bom đạn của chiến tranh, người lính Nguyễn Văn Đồng đã nằm lại nơi chiến trường.

Ông ra đi khi mới khoảng 24 tuổi.

Một tuổi đời còn quá trẻ.

Một cuộc đời còn dang dở.

Một mái ấm gia đình còn bao điều chưa kịp thực hiện.

Và ở quê nhà, người vợ trẻ vẫn chờ.


“Chờ ông ấy trở về…”

Có lẽ điều đau đớn nhất đối với người ở lại không chỉ là mất đi một người thân yêu.

Mà là phải sống với những tháng năm không còn người ấy bên cạnh.

Bà Trương Thị Sung đã phải mang theo nỗi nhớ ấy qua năm tháng.

Chiến tranh kết thúc.

Đất nước hòa bình.

Những người lính trở về với gia đình.

Nhưng Nguyễn Văn Đồng thì không.

Ông mãi mãi nằm lại nơi chiến trường Huế.

Ngày tháng cứ trôi đi, tóc người vợ ngày một bạc, cuộc sống cũng đổi thay. Nhưng trong sâu thẳm ký ức của bà, hình bóng người chồng năm xưa dường như chưa bao giờ mất đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn