NGƯỜI Ở LẠI GIỮ RỪNG
Một người lính đã chọn ở lại giữa rừng để hoàn thành nhiệm vụ, dù biết có thể không còn cơ hội trở về
Tôi là Hoàng Văn Đức, sinh ngày 2 tháng 6 năm 1953, quê ở xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai. Tôi tham gia công binh trên tuyến Trường Sơn từ năm 1972.
Công việc của chúng tôi là rà phá bom mìn và sửa chữa đường. Đây là nhiệm vụ nguy hiểm, vì chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể trả giá bằng tính mạng.
Một lần, đơn vị tôi được giao xử lý một khu vực có nhiều bom chưa nổ. Nếu không xử lý kịp thời, tuyến đường vận tải sẽ bị gián đoạn.
Trong lúc làm nhiệm vụ, chúng tôi phát hiện một quả bom lớn nằm ngay sát đường.
Anh Thành – người có kinh nghiệm nhất – nhận nhiệm vụ xử lý.
Trước khi bắt đầu, anh nói với chúng tôi:
“Nếu có chuyện gì, các cậu phải tiếp tục công việc.”
Không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu.
Chúng tôi đứng cách xa, theo dõi anh làm việc.
Không gian lúc đó im lặng đến đáng sợ.
Từng thao tác của anh đều rất cẩn thận.
Bất ngờ, một tiếng nổ vang lên.
Chúng tôi lao tới, nhưng đã quá muộn.
Anh Thành đã hy sinh.
Nhưng quả bom đã được xử lý, con đường được giữ lại.
Đến bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, tôi vẫn thấy nghẹn lòng.
Có những người không trở về,
nhưng họ đã ở lại để giữ cho con đường – và cả tương lai – được tiếp tục.



