NGƯỜI Ở LẠI GIỮ TRỜI
Ở một vùng quê xa, có một cô gái tên Mai. Người yêu cô – Lực – là lính. Ngày anh đi, Mai chỉ nói một câu: “Em sẽ đợi.” Những năm sau đó, cô sống như một cái bóng. Ban ngày làm ruộng. Ban đêm nhìn trời. “Nhìn gì vậy?” – mẹ hỏi. “Xem anh ấy ở đâu.” – Mai cười. Chiến tranh kéo dài. Tin tức ít dần.Một ngày, người ta mang về giấy báo tử. Mai nhận.Không nói gì. Cô không khóc. “Con phải sống tiếp.” – mẹ nói. Mai gật. Nhưng từ đó, cô bắt đầu làm một việc. Mỗi đêm, cô ra sân. Đốt một ngọn lửa nhỏ. “Để anh ấy thấy đường.” – cô nói. Nhiều người bảo cô điên. Nhưng cô không quan tâm. Một đêm, một người lính ghé qua. Anh nhìn ngọn lửa: “Cô đợi ai?” Mai trả lời: “Người không về.” Người lính im lặng. “Có khi… họ vẫn thấy.” – anh nói. Mai nhìn anh. Lần đầu tiên, cô mỉm cười. Không phải vì quên.Mà vì… cô biết mình không còn một mình trong nỗi chờ.



