Cựu Thanh niên xung phong

Người Ở Lại, Người Ra Đi

Chiến tranh đã qua, nhưng nỗi đau và tình yêu vẫn còn đó, xen lẫn nhau, như những trận bom dội mãi trong tâm hồn tôi. Tôi - người ra đi - trở về một mình. Người ở lại - người tôi yêu - đã không còn. Và lời hẹn ngày xưa trở thành một câu chuyện mà chỉ tôi kể, nhưng không bao giờ được trọn vẹn.

Hải Phòng12/01/2026Phạm Văn Định (Đoàn xã Hà Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người Ở Lại, Người Ra Đi

Người Ở Lại, Người Ra Đi…

Tôi lên đường vào một buổi sáng làng còn mờ sương. Cô đứng bên hiên nhà, tay nắm vạt áo tôi, mắt dõi theo bước chân tôi xuống con đường đất đỏ. Tôi gật đầu, nụ cười gượng gạo, cố giấu đi sự sợ hãi. “Anh đi nhé,” tôi nói. Cô chỉ im lặng, khẽ gật, như thể muốn nhắn nhủ rằng cô sẽ chờ - dù chiến tranh có kéo dài bao lâu. Tôi ra đi, mang theo hình bóng cô như một món bảo vật trong tim, không hề biết rằng những ngày tháng tiếp theo sẽ xé nát cả niềm tin và ký ức.

Chiến trường mở ra trước mắt tôi như một cơn ác mộng không dứt. Bom nổ rung đất, khói đen nghẹt thở, đồng đội lần lượt ngã xuống. Tôi nằm trong hầm trú, nghe tiếng súng rít qua tai, bất giác nhớ đến buổi chiều tiễn tôi, nhớ bàn tay nhỏ bé nắm tay tôi, nhớ nụ cười yếu ớt mà chân thật đến mức tôi muốn níu giữ cả đời. Mỗi khi bom nổ gần, tôi thấy cô đứng đó, trên con đường đất đỏ, tay vẫn nắm áo tôi, lặng lẽ nhưng vững vàng, như trấn an tôi rằng tôi phải sống, phải trở về.

Những lá thư từ cô là những ánh sáng le lói giữa khói lửa. Em kể chuyện ga tàu cũ, chuyện bến sông mùa lũ, và nhắc nhở tôi giữ mình. Tôi đọc từng chữ trong ánh đèn pin leo lét, nước mắt trộn lẫn mồ hôi và bụi đất, cảm giác vừa ấm áp vừa đau đớn. Thư của em như một nhịp tim nối liền tôi với quê hương, với một đời bình yên tưởng chừng đã mất.

Rồi có lần tôi bị thương nặng. Nằm trong rừng, mưa và máu trộn lẫn, tôi nghe tiếng súng vang xa như tiếng dội của định mệnh. Tôi tưởng mình sẽ chết giữa những cánh rừng hoang vắng, nhưng hình bóng cô lại xuất hiện trước mắt: tay vẫn nắm vạt áo tôi, ánh mắt vẫn nhìn tôi, dù chỉ trong tưởng tượng. Tôi cắn răng, sống tiếp. Lời hẹn năm nào - “Chờ anh về” - chưa từng rời khỏi tim tôi.

Chiến tranh kết thúc, tôi trở về làng. Con đường đất đỏ vẫn thế, hàng cau vẫn nghiêng mình trước gió, nhưng cô thì không còn. Người ta nói cô đã mất trong một trận bom khi sơ tán, vài năm trước. Tin đó như một nhát dao cắt ngang tim tôi. Tôi đứng bên hiên nhà, lặng nhìn khoảng không, nghe tiếng gió thổi qua hàng cau, nghe lòng mình rền lên nỗi tuyệt vọng. Người ra đi cuối cùng cũng trở về, nhưng người tôi muốn gặp nhất đã không còn nữa.

Tối ấy, tôi ngồi một mình trên bậc cửa, mắt nhìn về con sông nơi chúng tôi từng hẹn nhau. Mưa rơi tí tách trên mái nhà, như khóc thay cho cô. Tôi nhớ bàn tay cô, nụ cười cô, những lá thư cô gửi, và cả lời hẹn ngắn ngủi mà tôi luôn ôm trong tim: “Chờ anh về.” Giờ đây, tôi biết rằng có những lời hẹn chiến tranh không giữ nổi, và có những người ở lại đã ra đi trước khi ta kịp trở về.

Trong ký ức, tôi vẫn thấy cô đứng đó, trên con đường đất đỏ, tay nắm áo tôi. Nhưng hiện thực phũ phàng: chỉ còn lại tôi, những trận bom đã qua, và ký ức day dứt. Tôi nhắm mắt, để nước mắt trôi theo những năm tháng đã mất, và tự nhủ rằngtừ nay, cô sẽ mãi sống trong tim tôi - là tình yêu chưa kịp trọn vẹn, là bi kịch không bao giờ khép lại.

Chiến tranh đã qua, nhưng nỗi đau và tình yêu vẫn còn đó, xen lẫn nhau, như những trận bom dội mãi trong tâm hồn tôi. Tôi - người ra đi - trở về một mình. Người ở lại - người tôi yêu - đã không còn. Và lời hẹn ngày xưa trở thành một câu chuyện mà chỉ tôi kể, nhưng không bao giờ được trọn vẹn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn