Cựu chiến binh

NGƯỜI Ở LẠI TRÊN ĐƯỜNG TUẦN TRA

Trong những năm tháng bảo vệ biên giới phía Bắc, bác Lê Lý đã chứng kiến sự mất mát của đồng đội ngay trên những con đường tuần tra quen thuộc. Có những cái tên không bao giờ trở về quê nhà, nhưng mãi ở lại trong ký ức người sống. Với bác, đó là nỗi đau lặng thầm, đi theo suốt cuộc đời. Và cũng từ đó, bác hiểu sâu sắc thế nào là hai chữ “hy sinh”.

Thanh Hóa23/12/2025Nguyễn Thị Thúy (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường tuần tra ven biên giới ở huyện Mường Khương, tỉnh Lào Cai năm ấy hẹp và trơn trượt, một bên là vách núi, một bên là vực sâu hun hút. Bác Lê Lý cùng tổ công tác thuộc Đại đội bộ binh, Trung đoàn 88, Sư đoàn 308 thường xuyên đi trên con đường ấy, quen đến từng khúc cua, từng mỏm đá.

Một lần, trong chuyến tuần tra đêm, tổ của bác gặp tình huống bất ngờ. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, một đồng đội trẻ bị tai nạn trong lúc di chuyển. Bác kể, giọng trầm hẳn xuống:

“Mọi việc diễn ra nhanh lắm… Đến khi dừng lại thì bạn ấy không còn nữa.”

Đêm hôm đó, cả đơn vị gần như thức trắng. Không tiếng khóc lớn, chỉ có những ánh mắt đỏ hoe trong im lặng.
Tôi hỏi bác, nhiều năm sau còn nhớ không, bác gật đầu:

“Nhớ chứ. Nhớ từng khuôn mặt. Có những người không kịp sống đến ngày hòa bình trọn vẹn.”

Từ ngày đó, mỗi bước chân tuần tra của bác Lê Lý đều nặng hơn. Không phải vì mệt, mà vì trong ba lô vô hình là ký ức về người đồng đội đã nằm lại nơi biên cương. Chính sự mất mát ấy khiến bác càng thêm kiên định, càng thêm trách nhiệm với từng nhiệm vụ được giao.

Khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự và xuất ngũ năm 1983, bác được trao tặng Huy chương Chiến sĩ vẻ vang, không chỉ cho những năm tháng phục vụ, mà còn là sự ghi nhận cho tinh thần bền bỉ, nhân văn của một người lính đã đi qua mất mát mà không gục ngã.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn