Cựu chiến binh

Người ở lại trên tàu không số

Câu chuyện kể về một chuyến tàu không số bị địch phát hiện ngoài khơi miền Nam năm 1968 và sự hy sinh của thuyền phó khi ở lại kích nổ thuốc nổ để bảo vệ bí mật của con tàu.

Hà Tĩnh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Trần Văn Hải, sinh năm 1946, từng là chiến sĩ Đoàn 125 Hải quân, tham gia vận chuyển vũ khí trên tuyến đường Hồ Chí Minh trên biển năm 1968. Ông kể rằng những chuyến tàu không số năm ấy luôn phải đi trong bí mật tuyệt đối, thường xuất phát vào ban đêm và men theo vùng biển xa để tránh sự phát hiện của địch.

Theo lời ông Hải, vào tháng 10 năm 1968, tàu của ông nhận nhiệm vụ chở vũ khí từ miền Bắc vào khu vực ven biển Bến Tre. Trên tàu có hàng chục tấn súng đạn, thuốc men và tài liệu cần chuyển gấp cho chiến trường miền Nam.

Ông nhớ nhất đêm ngày 22 tháng 10 năm 1968. Khi tàu còn cách bờ biển không xa thì bất ngờ bị tàu tuần tra của địch phát hiện. Pháo sáng bắn lên làm cả vùng biển sáng rực, nhiều tàu chiến bắt đầu lao tới truy đuổi.

Biết rằng nếu để tàu bị bắt, toàn bộ số vũ khí trên tàu sẽ rơi vào tay địch và bí mật của tuyến đường biển có thể bị lộ, thuyền trưởng quyết định cho anh em nhanh chóng rời tàu bằng xuồng nhỏ để tìm đường vào bờ.

Trong lúc mọi người chuẩn bị rút đi, một người phải ở lại để kích nổ khối thuốc đặt sẵn trong khoang tàu nhằm phá hủy toàn bộ vũ khí trước khi địch tiếp cận.

Người nhận nhiệm vụ ấy là thuyền phó Nguyễn Văn Vượng, quê ở Hải Phòng, mới 27 tuổi. Vượng là người dày dạn kinh nghiệm và rất được anh em trên tàu kính trọng.

Ông Hải kể rằng trước khi mọi người xuống xuồng, Vượng chỉ nói: “Các cậu cứ đi đi. Phải giữ bí mật cho tàu.”

Không ai muốn rời đi, nhưng nếu chậm thêm vài phút thì tất cả có thể bị bắt hoặc hy sinh. Ông Hải cùng đồng đội xuống xuồng nhỏ, chèo thật nhanh vào phía bờ trong tiếng động cơ tàu địch mỗi lúc một gần hơn.

Khi xuồng đi được một đoạn, mọi người ngoái lại thì thấy tàu của mình vẫn lặng lẽ nằm giữa biển đêm. Rồi chỉ ít phút sau, một tiếng nổ rất lớn vang lên. Cả con tàu bốc cháy dữ dội giữa mặt biển.

Ông Hải kể rằng ánh lửa từ con tàu cháy đỏ cả một vùng trời đêm. Không ai nói với nhau câu nào, nhưng tất cả đều hiểu rằng thuyền phó Vượng đã ở lại mãi mãi cùng con tàu không số ấy.

Nhiều năm sau, mỗi lần đứng trước biển, ông Hải vẫn nhớ đến ánh lửa năm ấy và nhớ đến người đồng đội đã chọn ở lại giữa sóng nước để giữ trọn bí mật cho nhiệm vụ. Với ông, Vượng mãi mãi là biểu tượng của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của những người lính hải quân trên đường Hồ Chí Minh trên biển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn