Bài viết

Người phá bom – 10 giây giữa sự sống và cái chết

Tuyên Quang11/08/2026Xã Nhữ Khê (Đoàn xã Nhữ Khê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, trên tuyến đường Trường Sơn, bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào. Sau mỗi trận bom, những quả bom chưa nổ nằm lại giữa đường, trở thành mối nguy hiểm cho cả đoàn xe.

Một ngày nọ, một quả bom nằm ngay giữa tuyến đường mà đoàn xe chuẩn bị đi qua.

Mọi người được lệnh dừng lại.

Một chiến sĩ công binh tiến đến.

Anh biết mình chỉ có vài phút, thậm chí vài giây để xử lý quả bom. Phía sau anh là những chiếc xe đang chờ, phía trước là chiến trường.

Anh cúi xuống, kiểm tra quả bom.

Một phút.

Rồi vài chục giây.

Không gian xung quanh gần như im lặng. Chỉ còn tiếng động cơ xe và tiếng tim đập.

Anh tiếp tục thao tác.

10 giây.

Có thể quả bom sẽ phát nổ bất cứ lúc nào.

Nhưng bàn tay người lính vẫn bình tĩnh.

5 giây… 3 giây… 1 giây…

Quả bom được vô hiệu hóa.

Con đường lại thông.

Đoàn xe tiếp tục lăn bánh về phía trước.

Người chiến sĩ công binh lặng lẽ đứng sang một bên, nhìn những chiếc xe đi qua. Không có tiếng vỗ tay, không có lễ trao thưởng. Chỉ có một con đường vừa được giữ lại bằng chính sự dũng cảm của anh.

Những người lính phá bom năm ấy thường làm công việc như vậy: đối mặt với hiểm nguy để người khác được an toàn.

Có người trở về.

Có người không bao giờ trở lại.

Nhưng mỗi quả bom được tháo gỡ, mỗi mét đường được khai thông đều góp phần giữ cho tuyến chi viện không bị đứt.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về những người phá bom vẫn nhắc chúng ta về một thế hệ rất đặc biệt:

Họ bước đến nơi người khác phải tránh xa. Họ đối mặt với cái chết để mở đường cho sự sống.

Và có những khoảnh khắc chỉ kéo dài vài giây, nhưng đủ để ghi dấu cả một đời người trong lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn