Khác

Người phi công không trở về

"Có những chiến thắng được đánh đổi bằng sự trở về. Nhưng cũng có những chiến thắng được viết nên bằng sự ra đi mãi mãi của những người lính bầu trời."

Quảng Ninh07/08/2026Phường Kon Tum (Đoàn phường Kon Tum)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm 20 rạng sáng 21 tháng 12 năm 1972.

Trong khi các đơn vị tên lửa liên tục đánh trả những tốp B-52, tại một sân bay quân sự phía Bắc, những chiếc MiG-21 vẫn nằm im trong công sự.

Các phi công không ngủ.

Họ ngồi bên bản đồ tác chiến.

Lắng nghe từng bản tin từ Sở chỉ huy.

Ai cũng biết.

Sớm hay muộn.

Không quân tiêm kích sẽ được lệnh cất cánh đánh chặn.


Trong số những phi công trực chiến hôm ấy có Vũ Xuân Thiều.

Ông sinh ra ở vùng quê Hải Hậu, Nam Định.

Là người trầm tính.

Ít nói.

Đồng đội thường nhớ đến ông với nụ cười hiền và tác phong điềm đạm.

Nhưng mỗi khi bước vào buồng lái.

Ông lại là một phi công quả cảm.

Luôn sẵn sàng nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất.


Buổi chiều.

Các phi công được phổ biến tình hình mới.

Máy bay Mỹ vẫn sử dụng nhiều tốp tiêm kích F-4 bảo vệ đội hình B-52.

Nhiễu điện tử rất mạnh.

Thời gian tiếp cận mục tiêu cực kỳ ngắn.

Người chỉ huy căn dặn:

– Khi có thời cơ...

– Phải quyết đoán.

– Nhưng tuyệt đối giữ bình tĩnh.

Vũ Xuân Thiều lặng lẽ ghi từng ý vào cuốn sổ nhỏ.

Ông hiểu.

Một quyết định trong vài giây.

Có thể quyết định cả trận đánh.


Tại Sở chỉ huy Quân chủng.

Thiếu tướng Phùng Thế Tài cùng các sĩ quan theo dõi diễn biến trên màn hình.

Những tốp B-52 vẫn liên tục hướng vào Hà Nội.

Các đơn vị tên lửa chiến đấu quyết liệt.

Nhưng ông biết.

Muốn đánh bại hoàn toàn cuộc tập kích.

Không thể chỉ dựa vào lực lượng mặt đất.

Không quân tiêm kích cũng phải tìm được cơ hội xuất kích.


Đêm xuống.

Tiếng động cơ từ đường băng bất chợt vang lên.

Một chiếc MiG-21 tăng lực.

Lao vút vào màn đêm.

Dưới mặt đất.

Những người thợ máy vẫn ngước mắt nhìn theo.

Không ai biết.

Đó có phải chuyến bay cuối cùng của người đồng đội hay không.

Trong chiến tranh.

Mỗi lần máy bay cất cánh.

Đều là một lời hẹn với bầu trời.


Ở Hà Nội.

Bom vẫn trút xuống.

Tên lửa vẫn vươn lên.

Pháo phòng không vẫn đỏ rực những vệt đạn.

Giữa khói lửa ấy.

Những phi công tiêm kích âm thầm tìm kiếm cơ hội tiếp cận đối phương.

Không chiến ban đêm là thử thách vô cùng khắc nghiệt.

Chỉ vài phút trên không.

Đã phải xử lý hàng chục tình huống.

Không có chỗ cho sự chần chừ.


Rạng sáng.

Chiếc MiG-21 trở về sân bay.

Các chiến sĩ kỹ thuật chạy ra đón.

Người phi công bước xuống.

Gương mặt còn đẫm mồ hôi.

Anh em bắt tay nhau rất chặt.

Không cần nói nhiều.

Bởi tất cả đều hiểu.

Mỗi lần trở về an toàn.

Đã là một niềm hạnh phúc.

Ở một góc sân bay.

Vũ Xuân Thiều lặng lẽ nhìn lên bầu trời.

Ông biết.

Trận quyết chiến vẫn chưa đến với mình.

Nhưng ông cũng hiểu.

Ngày ấy sẽ không còn xa.


Những ngày sau.

Các phi công tiếp tục luyện tập.

Tiếp tục trực chiến.

Tiếp tục chờ lệnh.

Không ai biết rằng.

Chỉ ít ngày nữa.

Đêm 28 tháng 12 năm 1972.

Vũ Xuân Thiều sẽ bước vào trận đánh cuối cùng của cuộc đời.

Một trận đánh đã đưa tên tuổi ông trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm trong lịch sử Không quân nhân dân Việt Nam.

Kỳ 45: Người phi công không trở về

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn