NGƯỜI PHỤ NỮ BÊN BẾP LỬA
Nguyễn Thị Yến Nhi
Một người phụ nữ ở hậu phương nổi tiếng với những bữa cơm dành cho những người đi qua làng.
Bếp nhà bà lúc nào cũng đỏ lửa.
Có hôm chỉ có ít gạo và rau, bà vẫn chia thành nhiều phần.
Một nhóm người trẻ ghé qua.
Bà nói:
“Ăn đi các cháu.”
Một người ngại:
“Nhà bác còn đủ ăn không?”
Bà cười:
“Còn. Cứ ăn.”
Bữa cơm chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng những người đi xa lại nhớ mãi.
Một người trong số họ sau này trở về quê.
Ông đã già.
Đi ngang qua ngôi làng, ông hỏi thăm người phụ nữ năm xưa.
Người ta nói bà đã mất.
Ông đứng trước căn nhà cũ rất lâu.
Một người con của bà bước ra.
Ông kể:
“Ngày trước mẹ cháu từng cho chúng tôi ăn.”
Người con cười:
“Mẹ cháu hay làm thế lắm.”
Ông đáp:
“Chúng tôi không quên.”
Rồi ông kể lại những bữa cơm năm xưa.
Người con nghe xong mới hiểu rằng việc mẹ mình từng làm tuy rất bình thường nhưng đã trở thành ký ức của rất nhiều người.
Bếp lửa ngày ấy đã tắt.
Nhưng câu chuyện vẫn còn.
Những người ở hậu phương đôi khi chẳng biết việc mình làm có ý nghĩa đến đâu.
Họ chỉ nghĩ rằng nếu có thể giúp ai đó một bữa cơm, một ngụm nước hay một chỗ nghỉ chân thì cứ giúp.
Trong những năm tháng khó khăn, chính những điều bình dị ấy đã tạo nên sự gắn bó giữa con người với con người.



