Bài viết

NGƯỜI PHỤ NỮ CHỜ BÊN BẾN NƯỚC

Nguyễn Thị Yến Nhi

Hưng Yên22/08/2026phường Lê Đại Hành (Phường Lê Đại Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi chiều, người phụ nữ thường ra bến nước.

Ngày trước, nơi đó là chỗ người chồng thường rửa mặt sau khi đi làm về.

Anh từng nói:

“Sau này nếu có xa nhà, anh vẫn nhớ con sông này.”

Rồi anh thật sự phải đi xa.

Người vợ vẫn ra bến nước.

Ban đầu là mỗi ngày.

Sau đó là mỗi tuần.

Rồi thành thói quen.

Bà không biết mình chờ điều gì.

Chỉ biết rằng nơi ấy gắn với người mình thương.

Nhiều năm sau, tin báo về.

Người chồng đã hy sinh.

Bà vẫn ra bến nước.

Một người hàng xóm hỏi:

“Chị còn ra đây làm gì?”

Bà đáp:

“Ra ngồi một chút.”

Con sông vẫn chảy.

Nước vẫn về theo mùa.

Bến nước vẫn ở đó.

Chỉ có người từng đứng bên bà không còn nữa.

Bà sống tiếp, nuôi con trưởng thành.

Nhiều năm sau, con trai hỏi:

“Mẹ có bao giờ giận bố không?”

Bà nói:

“Không.”

“Vì sao?”

“Vì bố con cũng muốn về.”

Câu trả lời khiến người con im lặng.

Bà không kể quá nhiều về mất mát.

Bà chỉ muốn con hiểu rằng cha mình đã ra đi trong một thời đại mà rất nhiều gia đình phải chia xa.

Bến nước sau này được xây lại.

Nhưng mỗi khi đi qua, người con vẫn nhớ mẹ.

Một người phụ nữ đã chờ đợi.

Không phải bằng lời than.

Mà bằng một cuộc đời lặng lẽ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn