Bài viết

NGƯỜI PHỤ NỮ ĐAN ÁO

Nguyễn Thị Yến Nhi

Hưng Yên22/08/2026phường Lê Đại Hành (Phường Lê Đại Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một người phụ nữ có thói quen đan áo len cho người thân.

Khi con trai lên đường, bà đan một chiếc áo thật dày.

Bà mất nhiều tuần để hoàn thành.

Ngày gửi đi, bà viết:

“Trời lạnh nhớ mặc áo.”

Chiếc áo đến tay con sau một thời gian.

Người lính mặc nó trong những ngày mùa đông.

Anh viết thư về:

“Áo mẹ đan ấm lắm.”

Bà đọc đi đọc lại câu ấy.

Đó là niềm vui lớn nhất của người mẹ.

Bà tiếp tục đan những chiếc áo khác.

Mỗi khi có người trẻ trong đơn vị cần áo, bà đều cố gửi thêm.

Có người nói:

“Bác đan cho nhiều người như vậy, chắc mệt lắm.”

Bà đáp:

“Con tôi cũng đang được người khác chăm sóc.”

Một câu nói đơn giản nhưng thể hiện cả tình cảm của hậu phương.

Người con sau đó không trở về.

Chiếc áo cuối cùng cũng được trao lại cho gia đình.

Mẹ anh cầm chiếc áo, nhìn những đường len đã cũ.

Bà không khóc.

Bà chỉ nói:

“Nó đã mặc áo của mẹ.”

Với bà, như vậy là đủ.

Chiếc áo không thể bảo vệ con mãi mãi.

Nhưng nó đã mang theo hơi ấm của gia đình trong một đoạn đường.

Và có lẽ đó chính là điều những người mẹ luôn muốn dành cho con:

Một chút hơi ấm từ quê nhà, giữa những ngày tháng xa cách.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn