Người phụ nữ “đi tìm mộ liệt sĩ”

NGUYỄN THỊ TÌNH – NGƯỜI CON XÃ HÒA LIÊN VÀ HÀNH TRÌNH ĐƯA CÁC ANH VỀ VỚI ĐẤT MẸ
Trong dòng chảy lặng thầm của lịch sử, có những con người không cầm súng ra chiến trường nhưng cả cuộc đời họ lại gắn bó sâu sắc với chiến tranh, với máu xương và ký ức của dân tộc. Họ là những người lặng lẽ đi sau chiến tranh, nhặt nhạnh từng mảnh ký ức còn sót lại để nối dài đạo lý “uống nước nhớ nguồn”. Trong số đó, người dân xã Hòa Liên (huyện Hòa Vang cũ, nay thuộc quận Liên Chiểu, thành phố Đà Nẵng) luôn nhắc đến một người phụ nữ đặc biệt – Nguyễn Thị Tình, người đã dành gần trọn cuộc đời mình cho hành trình tìm kiếm và đưa hài cốt liệt sĩ trở về quê hương.
Chị Nguyễn Thị Tình sinh sống tại xã Hòa Liên, một vùng đất giàu truyền thống cách mạng, nơi từng là hậu phương vững chắc trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Sau ngày đất nước thống nhất, khi chiến tranh đã lùi xa, nỗi đau mất mát vẫn còn đó trong từng gia đình, từng làng quê. Biết bao liệt sĩ đã ngã xuống nhưng vẫn chưa thể trở về với gia đình, chưa có một nén nhang trên mảnh đất quê hương. Chính từ những trăn trở ấy, trong lòng người phụ nữ quê Hòa Liên đã nhen lên một quyết tâm bền bỉ và thầm lặng.
Bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời chị Tình là khi chị quyết định dấn thân vào công việc tìm kiếm, xác minh và quy tập hài cốt liệt sĩ. Đó không phải là công việc được phân công, càng không phải là con đường dễ dàng. Một mình chị, từ những thông tin rời rạc trong ký ức của cựu chiến binh, từ những mẩu giấy ố vàng ghi chép vội vã năm xưa, đã lần theo dấu tích của các chiến trường cũ. Chị băng rừng, lội suối, vượt qua những vùng đất hiểm trở, có khi đối mặt với bom mìn còn sót lại, bệnh tật, đói khát và cả sự hoài nghi của không ít người.
Thế nhưng, bằng lòng kiên trì và niềm tin sâu sắc, chị Nguyễn Thị Tình đã dần kết nối được những con người cùng chí hướng, thành lập đội tình nguyện tìm kiếm hài cốt liệt sĩ. Từ xã Hòa Liên, hành trình của chị lan tỏa ra nhiều tỉnh, thành khác, chạm đến những chiến trường xa xôi. Mỗi lần tìm được một ngôi mộ, mỗi lần trao lại hài cốt liệt sĩ cho gia đình, chị lại thấy mình được tiếp thêm sức mạnh. Đó là giọt nước mắt của người mẹ già sau mấy chục năm chờ đợi, là tiếng nấc nghẹn của người con lần đầu được gọi hai tiếng “cha ơi” trước mộ phần, là sự bình yên muộn màng nhưng thiêng liêng dành cho những người đã hy sinh vì Tổ quốc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Điều làm nên sự cao quý trong hành trình của chị Nguyễn Thị Tình không chỉ là số lượng mộ liệt sĩ được tìm thấy, mà còn là giá trị nhân văn sâu sắc mà chị mang lại cho cộng đồng. Công việc của chị là sự tiếp nối lịch sử bằng trái tim, là cây cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giúp thế hệ hôm nay hiểu rõ hơn cái giá của hòa bình. Từ mảnh đất Hòa Liên, chị đã góp phần làm sáng lên truyền thống nghĩa tình, thủy chung của người dân Đà Nẵng nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung.
Hôm nay, khi nhắc đến xã Hòa Liên – nay thuộc quận Liên Chiểu, thành phố Đà Nẵng – người ta không chỉ nhớ đến một vùng quê đang đổi thay từng ngày, mà còn tự hào về Nguyễn Thị Tình, người phụ nữ bình dị nhưng mang trong mình tấm lòng lớn lao. Chị không xưng danh anh hùng, nhưng chính sự hy sinh thầm lặng của chị đã làm nên một hình tượng anh hùng rất đời, rất thật trong lòng nhân dân.
Câu chuyện về đồng chí Nguyễn Thị Tình là lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ hôm nay: lịch sử không chỉ được viết bằng những chiến công lẫy lừng, mà còn được giữ gìn bằng lòng biết ơn, bằng trách nhiệm và bằng những bước chân bền bỉ của những con người âm thầm như chị – người con của quê hương Hòa Liên.


