NGƯỜI PHỤ NỮ GIỮ LỬA KHÁNG CHIẾN
Những người mẹ miền Trung trong chiến tranh đã âm thầm nuôi giấu cán bộ, chăm sóc thương binh và giữ vững niềm tin cho cả làng quê giữa bom đạn.
Mẹ Sáu Mận sống trong căn nhà tranh nhỏ sát mé rừng.
Ban ngày mẹ đi làm ruộng, tối đến lại bí mật nấu cơm cho cán bộ hoạt động trong vùng.
Có hôm thương binh được đưa về quá đông, mẹ phải xé cả màn ngủ để làm băng bó.
Nhà nghèo lắm nhưng chưa bao giờ mẹ để bộ đội đói.
Mỗi lần có người nản lòng vì chiến tranh quá ác liệt, mẹ lại động viên:
‘Ráng thêm chút nữa thôi, đất nước rồi sẽ hòa bình.’
Một đêm địch bất ngờ càn vào làng.
Mẹ lập tức dẫn thương binh xuống hầm bí mật rồi quay lên đánh lạc hướng bọn lính.
Chúng lục tung cả nhà, đập phá đồ đạc nhưng mẹ vẫn không hé nửa lời.
Sau hôm đó căn nhà gần như chẳng còn gì nguyên vẹn.
Nhưng tối đến mẹ vẫn nhóm lửa nấu nồi cháo nhỏ cho thương binh dưới hầm.
Đối với chúng tôi năm ấy, mẹ Sáu không chỉ là người dân bình thường mà còn là chỗ dựa tinh thần của cả đơn vị.



