Người Phụ Nữ Giữ Lửa Tuổi Xuân
Năm 1977, khi đất nước vừa đi qua những tháng năm khói lửa, Phạm Thị Hương đã rời mái nhà nhỏ thân thương để bước vào con đường cách mạng. Ở tuổi thanh xuân đẹp nhất, bà mang theo trong tim tình yêu Tổ quốc và niềm tin mãnh liệt vào ngày mai hòa bình. Những năm tháng ấy đầy gian khổ. Giữa rừng sâu, thiếu thốn thuốc men và lương thực, người nữ chiến sĩ trẻ vẫn kiên cường bám đơn vị, làm nhiệm vụ liên lạc, vận chuyển và chăm sóc đồng đội bị thương. Có lần trong một trận càn ác liệt, bà bị thương nặng bởi mảnh đạn găm vào cơ thể. Đau đớn là vậy, nhưng bà vẫn nén nước mắt, động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu. Ngày đất nước yên bình, bà trở về với cơ thể không còn lành lặn, mang trên mình thương tật của chiến tranh. Thế nhưng, điều còn sáng mãi trong bà chính là tinh thần bất khuất và trái tim luôn cháy bỏng tình yêu quê hương. Bà thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng gian lao bằng giọng nói chậm rãi nhưng đầy tự hào, để nhắc thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm với Tổ quốc. Câu chuyện của bà Phạm Thị Hương giống như một ngọn lửa âm thầm nhưng bền bỉ, soi sáng lòng yêu nước và truyền cảm hứng cho những người trẻ tiếp bước dựng xây quê hương Việt Nam.



