Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI PHỤ NỮ GIỮ TRỌN LỜI THỀ

Có những người phụ nữ đã dành cả tuổi thanh xuân cho cách mạng mà không mong được ghi tên vào những trang sử. Họ âm thầm cống hiến, chấp nhận gian khổ và hiểm nguy để góp phần vào thắng lợi của dân tộc. Qua cuộc phỏng vấn bà Nguyễn Thị Cúc, sinh năm 1948, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, câu chuyện về những năm tháng tham gia kháng chiến đã để lại nhiều xúc động.

Nghệ An05/07/2026Chu Sĩ Tuấn (Xã Hải Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

NGƯỜI PHỤ NỮ GIỮ TRỌN LỜI THỀ

Tác giả: Chu Sĩ Tuấn-Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tiến

Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

Thông tin nhân vật

-Họ tên nhân vật: Nguyễn Thị Cúc

-Năm Sinh:1948

-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An

-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Có những người phụ nữ đã dành cả tuổi thanh xuân cho cách mạng mà không mong được ghi tên vào những trang sử. Họ âm thầm cống hiến, chấp nhận gian khổ và hiểm nguy để góp phần vào thắng lợi của dân tộc. Qua cuộc phỏng vấn bà Nguyễn Thị Cúc, sinh năm 1948, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, câu chuyện về những năm tháng tham gia kháng chiến đã để lại nhiều xúc động.

Năm 1966, khi vừa tròn mười tám tuổi, bà Cúc tự nguyện xin tham gia cách mạng. Sau thời gian được huấn luyện, bà được phân công làm giao liên tại chiến trường Trị - Thiên. Công việc của bà là đưa thư, dẫn đường cho cán bộ và vận chuyển tài liệu, thuốc men giữa các đơn vị. Mỗi chuyến đi đều phải băng qua rừng sâu, suối lớn và nhiều khu vực có địch kiểm soát.

Theo lời bà Cúc, nhiệm vụ nguy hiểm nhất diễn ra vào cuối năm 1968. Hôm đó, bà được giao đưa một túi tài liệu quan trọng đến một đơn vị đang hoạt động trong vùng rừng núi. Đường đi rất hiểm trở, lại liên tục có các toán lính tuần tra. Bà phải đi suốt đêm, nhiều lần lội qua suối và ẩn mình trong các bụi cây để tránh bị phát hiện.

Khi chỉ còn cách điểm hẹn không xa, bà phát hiện một tổ công tác bị địch bao vây. Không chần chừ, bà đổi hướng, tìm đường vòng để tiếp cận đơn vị từ phía sau. Nhờ thông thuộc địa hình, bà đã đưa được tài liệu đến nơi an toàn, giúp đơn vị kịp thời nhận mệnh lệnh mới và tổ chức rút lui trước khi đối phương siết chặt vòng vây.

Suốt những năm tham gia cách mạng, bà Cúc nhiều lần đối mặt với hiểm nguy, từng bị sốt rét rừng hành hạ và nhiều lần phải nhịn đói vì không thể tiếp cận nguồn tiếp tế. Dù vậy, bà chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ nhiệm vụ. Theo bà, ai cũng có trách nhiệm góp một phần sức mình để đất nước sớm có ngày hòa bình.

Sau ngày đất nước thống nhất, bà trở về quê hương, lập gia đình và tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới. Những ký ức về thời chiến vẫn luôn theo bà suốt nhiều năm, đặc biệt là hình ảnh những đồng đội đã không thể trở về.

Đối với bà Nguyễn Thị Cúc, điều quý giá nhất không phải là những phần thưởng hay danh hiệu, mà là niềm tự hào vì đã được góp một phần nhỏ bé của mình vào sự nghiệp đấu tranh giành độc lập cho dân tộc. Những năm tháng ấy tuy đầy gian khổ nhưng sẽ mãi là ký ức không thể nào quên trong cuộc đời bà.

Tác giả

Chu Sĩ Tuấn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn